Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Quên mật khẩu?
Tags được quan tâm

Đêm giông

ĐÊM GIÔNG

( Một buổi chiều, trời u ám báo hiệu một cơn bão sắp tới. Một Ga ra cũ được chia đôi bằng nứa lá. Đó là nơi trú ngụ  của hai thân phận con người. Hụê, người đàn bà gù chừng ba mươi lăm tuổi. Ông Du- một người bán hàng tạp hoá dạo, chừng bốn mươi tuổi... Có tiếng lũ trẻ khu phố hát vè...)

Tiếng trẻ con:          Ông Du chuột, cưới bà gù
                            Đêm sờ lưng vợ tưởng u lạc đà...
                      (Lũ trẻ hát rống lên mấy lượt, bị ông Du đuổi, vừa ù té chạy, vừa cười ngặt nghẽo)
Ông Du:       Cái lũ mất dậy này, ông thì ông cho một trận bây giờ
Huệ:              Bác kệ chúng nó, trẻ con ấy mà
Ông Du:       Kệ là kệ thế nào? Cứ để chúng nó gán ghép như thế, người ta lại tưởng tôi và cô... có gì với nhau. Mà tôi từ xưa tới nay không muốn bất cứ ai nghi ngờ mình làm điều khuất tất. Cho nên tôi luôn tự nhắc ...
                                 Ca NGŨ ĐIỂM- BÀI TẠ
                      ...nhở mình, sống thẳng như cây ngay
                      Có, thì bảo là có. Không bảo không – rõ ràng
                      Tôi đã quen nói một là một, hai là hai
                      Không để thiên hạ mỉa mai chê cười.                                      
Huệ:                         Bác đừng giữ ý quá nhiều
                                 Cả khu phố này còn lạ gì đâu
                                 Tính bác cương trực, trước sau một lời
Ông Du:                   Lũ trẻ bây giờ rất chi là bát nháo
                                 Chúng nó xem quá nhiều phim bạo lực, rồi thì xã hội đen
                                 Bố mẹ thì tối ngày lăn xả kiếm ăn
                                 Cứ đà này thì hỏng hết còn trông mong nỗi gì.
 
Ông Du:         Đấy cô xem, tôi với cô ngần này tuổi đời rồi mà cũng bị chúng nó đưa ra làm trò cười thì còn ra cái thể thống gì nữa. Mà cũng tại cô cả thôi.
Huệ:              Sao lại tại em hả bác?
Ông Du:       Tại cô là cứ có bát canh, bát cháo ...
                                           Ca LÝ NGỰA Ô
                       1. ...nào là cứ mang sang
Huệ:              2.   Thì có sao đâu hả bác?
Ông Du:           Đối với cô thì đâu có làm sao

  1. Nhưng dưới con mắt của mấy bà hàng xóm
                            Họ thấy tôi với cô ... có tình ý với nhau
Huệ:              4.   Họ đùa cho vui thôi mà bác
Ông Du:             Nhưng tôi không muốn việc riêng tư, vụn vặt

  1. Bị mang làm trò cười cho thiên hạ mua vui
                             Mà cười cợt gì khi thấy người cùng cảnh ngộ
  1. San xẻ cho nhau bữa rau, bữa cháo
                             Hỏi han nhau khi tắt lửa, tối đèn
Huệ:              7.   Bác Du ơi, bác đừng nghĩ ngợi làm gì
Ông Du:       8.   Tôi cũng chẳng hơi đâu nghĩ ngợi làm gì
                             Nhưng từ giờ nên ít qua lại hỏi han
Huệ:              9.    Nhưng bác ơi
Ông Du:              Không nhưng gì hết, cô Huệ à
                      10.  Tôi đã nói là làm
                              Tôi không chịu nổi những lời mai mỉa, dèm pha.
                     
                      Thôi, từ giờ tôi cám ơn cô. Cô cũng đừng có qua lại, hỏi han tôi làm gì, cô Huệ nhá
Huệ:              Trên đời này em độc chỉ có một mình,  chẳng họ hàng thân thuộc. Không hỏi bác, em còn biết hỏi ai... Mà thôi, bác cứ yên tâm. Em sẽ không làm phiền bác nữa đâu...
                             (Ông Du mang một tấm liếp ra ngăn thêm chỗ giữa hai gian cái mà họ gọi là nhà. Mưa bất đầu rơi lộp bộp, gió mỗi ngày một mạnh hơn. Có tiếng cô Huệ húng hắng ho)
Ông Du:              Cô Huệ này, tôi còn mấy viên thuốc cảm, cô cầm lấy mà dùng
Huệ:              Cám ơn bác, em cứ ốm no bò dậy ý mà, chả cần thuốc thang gì đâu. Mà... sao... bác lại quan tâm đến em đấy à?
Ông Du:       Mà thây kệ, họ nói gì kệ họ, cô có ốm lăn ra cũng chả ai hỏi cô lấy một lời đâu
Huệ:              Mấy hôm nay, được bác hỏi han, em cũng thấy vui. Chả bù dạo trước, cả năm bác chẳng mấy khi hỏi em lấy một lời
Ông Du:        Chẳng qua cái tính tôi nó thế. Hồi còn trong quân đội , bọn bạn nó gọi tôi là “ Du thịt đông” đấy cô ạ
Huệ:              Bây giờ thì “thịt đông” mở miệng rồi (Cả hai cùng cười)
Ông Du:       Càng về già, con người ta càng cảm thấy cô đơn. Nhất là những             người như tôi với cô ấy
Huệ:              (Cười gượng) em quen rồi
Ông Du:       Mà cô Huệ này, tôi hỏi khí không phải. Sao cô không kiếm một  người đàn ông  mà nương tựa?
Huệ:              Ai thèm lấy em hả bác?! Làm gì có ai đi phí hoài tuổi thanh ...
 
                                 Ca  NGỰA Ô NAM
                      ...xuân. Để lấy một người con gái như em
                      Một kẻ tật nguyền, nào có tương lai
                      Vật vờ bên lề cuộc sinh nhai
Ông Du:       Nhưng trong cô là một tầm hồn lương thiện
                      Biết sẻ chia với những thân phận khốn cùng
                      Một miếng khi đói, bằng một gói khi no lòng
                      Tôi từng thấy cô giúp những đứa trẻ lang thang
                      Những ông già, những bà cụ neo đơn
                      Nhường mảnh áo mưa cho khách lỡ độ đường
                      Sợ mếch lòng dù chỉ một người bình thường
Huệ:              Sao hôm nay bác quá nhiều lời khen ngợi
                      Cho cuộc đời này, em làm được chi đâu.
 
Ông Du:       Nhưng có một điều chắc chắn, cô là một con người lương thiện. Mà cuộc sống bây giờ, sự lương thiện được chấm ít điểm lắm
Huệ:              Nhưng dù sao điều đó vẫn cần cho cuộc đời bác ạ. Mà chẳng mấy khi bác cởi mở thế này, bác kể về bác cho em nghe đi
Ông Du:       Tôi á? Hì hì... tôi thì có gì mà kể.
Huệ:              Sao lại không? Nhiều là đằng khác. Này bác đừng tưởng em không biết gì về bác đâu đấy. Nào, bác kể đi
Ông Du:       Thì kể vậy. Tôi sinh ra ở Bắc Ninh, nơi có con sông Cầu lơ thơ nước chẩy.Nơi có những cánh đồng mỏi cánh cò ...
 
                                             Ca NAM XUÂN
                      ... bay. Câu Quan họ quê nhà đậm đà yêu thương
                      Miếng trầu đỏ môi khách  muôn phương
                      Bước chân dùng dằng vì nỗi vấn vương
                      Ai đi xa cũng như gần
                      Nhớ ngày hội Lim, về đây đoàn tụ
                      Để được nghe câu hát trao tình
                      Bao nhọc nhằn, vất vả bỗng qua mau
Huệ:              Em ước mơ, sẽ có một ngày
                      Được về bên Liền anh, Liền chị
                      Chìm đắm trong khúc hát ngọt ngào
                      Để được bồi hồi câu dã bạn người ơi
Ông Du:       Người dân quê tôi chất phát, thật thà
                      Đã nói một lời là chẳng đổi thay
                      Dù mái tóc xanh nay ngả mầu sương
                      Chẳng bao giờ ngươi nỗi nhớ quê hương.
                     
                      Đang học dở phổ thông, đất nước có chiến tranh, tôi lên đường nhập ngũ. Và bây giờ thì cô biết rồi đấy. Một anh bán thuốc diệt chuột
Huệ:              Xưa diệt Mỹ, Bây giờ về diệt chuột, cũng đều là bảo vệ đất nước đấy thôi
Ông Du:       Chúng ta là những con người nhỏ bé, làm những việc nhỏ bé, vừa nuôi sống bản thân, vừa tốt cho đời thế là được phải không cô?
                      (Cơn mưa ập đến, một cơn gió lớn tốc mất mái nhà cô Huệ.Ông Du vội chạy sang giúp cô che tạm lại mái nhà. Gió mỗi ngày một to, mái nhà cô Huệ dột như ngoài sân)
Ông Du:       Mái nhà cô nát quá rồi, để hết bão tôi lợp lại cho. Gìơ cứ sang tạm bên tôi cho đỡ ướt.
Huệ:              Thôi, em ngại lắm
Ông Du:       Cô cứ sang đây, tội vạ đâu tôi chịu
                      (Huệ đành sang nhà Ông Du tránh mưa. Khu phố chợt mất điện)
Huệ:              Chết rồi... mất điện rồi bác ơi
Ông Du:       Cô thắp hộ tôi cái đèn dầu, tôi để trên kệ kia kìa
                      (Bỗng có tiếng sét đinh tai, Huệ giật mình sợ hãi, nép vào người ông Du. Hai người ngượng ngùng tránh ra xa)
Huệ:              Em xin lỗi
Ông Du:       Không sao... Mưa to quá
Huệ:              Vâng mưa to quá
Ông Du:       Cô Huệ, cô có lạnh không?
Huệ:              Có... à không, không đâu
Ông Du:       Cô khoác tạm cái áo này vào
Huệ:              Cám ơn Bác
                      Bác Du ơi, có bao giờ bác ước mơ điều gì không?
Ông Du:       Không, vì tôi biết chẳng bao giờ ước mơ trở thành sự thực
Huệ:              Nhưng ước mơ là điều đẹp nhất mà ta có thể làm
Ông Du:       Tôi không có thời gian để làm việc đó
Huệ:              Không hiểu sao, em vẫn tin , trên đời này có phép mầu. Nhưng nó chỉ chưa đến mà thôi
Ông Du:       Có đấy, trong chuyện cổ tích
Huệ:              Bác khắc nghiệt quá!
Ông Du:       Đời dậy tôi như vậy
Huệ:              Nhưng đời cũng dậy rằng: anh sẽ không có bất cứ một thứ gì nếu anh không bỏ công đi tìm kiếm nó
ÔngDu:        Hạnh Phúc, gần cả đời tôi đi tìm kiếm nó mà nào có thấy đâu
Huệ:              Anh sẽ thấy
Ông Du:       Tôi không thấy
Huệ:              Anh phải Thấy
ÔngDu:        Tôi sẽ không bao giờ thấy
Huệ:              Nhưng hạnh phúc luôn ở quanh ta mà sao ta không thấy ...
 
                                  Ca NẶNG TÌNH XƯA
                      ... được , vì luôn mải tìm ở tận phương xa
                      Bao nhiêu nghĩa tình sâu nặng,đâu ngoài tầm với tay ta
Ông Du:       Nhưng đôi với tôi, Hạnh phúc riêng tư là quá xa vời
                      Là thứ hàng xa xỷ mà tôi không giám mơ suốt cả cuộc đời
                      Huệ đừng thương tôi, đừng vì tôi mà nhọc lòng an ủi
                      Tôi đã quen rồi và chấp nhận số phận của tôi.
 
Huệ:                             Ca PHỤNG HOÀNG
                      5.  Suốt cuộc đời em, chưa một lần van xin cho bản thân mình
                      6.  Nhưng hôm nay em quỳ xuống khẩn cầu .
                           Hãy cho em một đứa con , giúp em vượt qua quãng đời khó nhọc       
Ông Du:         7.  Có người đàn bà nào lại chẳng khát thèm tình mẫu tử thiêng liêng
                          Để được ôm ấp nâng niu, cho ấm lòng qua ngày đông tháng hạ
                      8. Đứa con em sẽ là cả cuộc đời. Cho khỏi tủi thân tủi phận kẻ tật                       Nguyền.
                     
                                  (Một tiếng sét đinh tai, cô Huệ sợ hãi nép vào ông Du. Hai thân thể nép sát bên nhau, Bản năng đòi được làm mẹ trong Huệ trỗi dậy. Cô bỗng trở nên dữ dội lao vào vòng tay ông Du. Sự khao khát lên đến tột độ. Một ánh chớp xé toạc bầu trời, cắt nát niềm hy vọng của Huệ. Cô khuỵu xuống ôm mặt khóc tức tưởi)
Ông Du:       Không phải tại tôi ... tôi xin Huệ ... Huệ hãy tha thứ cho tôi vì tôi đã không thể giúp  em thoả lòng nguyện ước. Tôi đã không thể làm một điều mà mỗi  người đàn ông đều có thể, cho Huệ phải uổng công cầu khẩn van...
 
                                             Ca VỌNG CỔ
                      Câu 1: ...nài. Trời ơi... tôi là gã đàn ông vô tích sự nhất trên đời. Chiến tranh, chiến tranh đã cướp đi của tôi mầm  sống. Tôi không thể đem hạnh phúc đến cho đời và đời cũng không ban hạnh phúc cho tôi. Giá nhứ ngày ấy chẳng có chiến tranh, giá như trên cuộc đời này chỉ toàn yêu thương và nhân ái . Thì sẽ không còn ai chịu phần thua thiệt, mà ngẩng  cao đầu trên đường đời  muôn nẻo...  
Huệ:                     Anh Du, anh đừng buồn, em chẳng trách anh đâu. Mà trái lại càng thương anh , càng tôn thờ anh- Người Lính. Không toại nguyện ước mơ, nhưng em đã tìm ra lẽ sống. Tìm thấy niềm hạnh phúc trong đời từ sự hy sinh.
Ông Du:       Câu 2: ...Huệ ơi, người lính ra đi đâu quản gì gian khổ, đâu ngại hy sinh khi cái chết cận kề. Người lính đâu có tính toán, cân đo rằng mình sẽ được gì. Sâu trong lòng chỉ có một quyết tâm sắt đá. Sông lên tiêu giệt kẻ thù , bảo vệ quê hương. Bảo vệ mẹ già, bảo vệ người em. Bảo vệ xóm thôn , bảo vệ những phố phường thân thuộc. Dù cuộc đời mình niềm vui chưa trọn. Vẫn muốn dâng cho đời những niềm hạnh phúc  nhỏ nhoi.
 
Huệ:              Anh Du. Em rất hiểu lòng anh. Mưa ngớt rồi đấy, trời ửng lên rồi. Không biết ... anh có muốn giúp em lợp lại cái mái không. Thôi chết ... mà có lẽ cũng chẳng còn đủ tiền mua cót.
Ông Du:       Anh có cách... dỡ tấm ngăn giữa ra để lợp mái được không?
Huệ:              Anh làm thế nào cho hết dột thì làm
Ông Du:       Huệ...
Huệ:              Anh Du...
                                 Ve vẻ vè ve
                        Cái vè ca hát
                        Anh Du, chị Hụê
                        Tháo vách che mưa
                        Vách xưa không còn
                        Nên chồng nêm vợ
                        Ve vẻ vè ve./.                          
 
                                
                                                                                  SONG THỤY
 
 

Lượt truy cập : 43.538

Trong tháng : 150

Trong tuần : 150

Truy cập trong ngày : 8

Đang online : 2

 
 
© 2013 HKMedia
Công ty Cổ phần Công nghệ
tai camera360tải iwinGame candy crush Truyền thông Đa phương tiện HK (HK Media)
VPGD: Số 9, ngõ 75 phố vĩnh phúc, phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại: 043.247.4279 | Fax: 043.247.4288
Website: www.chokich.vn | www.hkmedia.vn/chokich
Email: info@hkmedia.vn
 

Designed by Web123.vn™