Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Quên mật khẩu?
Tags được quan tâm

LÀM ĐĨ VỚI CHỒNG


 LÀM ĐĨ VỚI CHỒNG

Tô Hương Sen
                                      
 
 
Cảnh 1:TRONG PHÒNG ĂN SANG TRỌNG.

Bà Oanh  (Đi từ ngoài vào) : Dạo này thời tiết chán quá, nóng cứ như
lò bát quái ấy, cứ đà này thì chết vì nóng thôi (chép miệng) . Lệ ơi!
Hôm nay ông có về ăn cơm không con?
Lệ : Dạ! Không ạ, ông nói bận tiếp khách.
Bà Oanh : Ừ!  Thế mình chờ Hùng và Dũng về ăn cơm luôn nhé, bà đi tắm
rửa đã, nóng quá.
Lệ : Vâng! Bà cứ tắm rửa đi con gần xong rồi, hôm nay con nấu canh hến
ngon lắm bà ạ, món mà cả nhà mình thích đấy.
Bà Oanh : Ừ! Trời nóng này nấu gì đừng cho dầu mỡ nhiều là được.
(Bà Oanh đi vào)
(Dũng về, vừa đi vừa lau mồ hôi,đeo túi sách)
Dũng : Hi! Chị nấu xong chưa? Em đói quá rồi, sáng ngủ dậy muộn thế là
không kịp ăn sáng (vừa nói vừa bốc thức ăn trên bàn)
Lệ : Ừ,ừ chị xong liền đây, đừng ăn vụng nữa,bốc với bắt này, con trai
mà xấu (nhéo tai Dũng cười)
Dũng : nhưng em đói quá cơ,mẹ về chưa chị?
Lệ : Bà về rồi,ông gọi điện không về,anh Hùng thì không điện đóm gì cả.
Dũng : Ôi dào mình ăn trước thôi; Bố và anh Hùng thì mấy khi có
mặt,anh Hùng lại đi đua xe rồi cũng nên ý.
Lệ : Đâu có, sáng nay anh ấy nói đi thi mà.
Dũng : Chị biết anh ấy mười năm mà cứ như mới biết ấy nhỉ, cái gì anh
ấy nói chị cũng tin sao, thi thố gì,chỉ có chơi thôi,đến khi xin điểm
thì xòe tiền ra là xong.
(Bà Oanh đi ra)
Bà Oanh : Con về rồi à, thôi mẹ con mình ăn cơm đi,để phần cho Hùng.
Dũng : Vâng! Con cũng đói rồi,à mẹ này! Tối nay mẹ rảnh không? Con
muốn mẹ thăm thầy giáo chủ nhiệm, thầy bị tai nạn mẹ ạ!
Bà Oanh : Thế à, mẹ mệt lắm, đi cả ngày, thôi con cầm cái phong bì đưa
cho thầy, nói là tấm lòng mẹ.
Dũng  (Có vẻ bức xúc) :  Mẹ thì suốt ngày cân đong đo đếm bằng tiền,
tiền tiền tiền…mẹ so sánh đồng tiền bằng tấm lòng à? Đúng rồi, mẹ dùng
đồng tiền ra để thông hành mọi thứ thay bằng về giỗ ông nội, mẹ gửi
tiền về, thay bằng về tết cùng ông, bà ngoại ở quê mẹ cũng gửi tiền,
cưới các em mẹ cũng gửi tiền, mẹ lấy tiền cấp dưới cung phụng tiền cấp
trên, nuôi chúng con mẹ cũng đưa tiền cho chị Lệ và từ đó mẹ không cần
nghĩ gì nữa.
Lệ : Kìa! Dũng, em không được nói thế.
Bà Oanh ( Có vẻ giận dữ, giơ tay lên định tát Dũng nhưng nhìn ánh mắt
Dũng lại hạ tay xuống ) : Được ,con được lắm,mẹ tự hào vì sinh ra đứa
con như con,mẹ hạnh phúc vì có đứa con trong sáng thế, thánh thiện
thế. Mẹ cũng cầu mong cho con sau này đừng có như mẹ, đừng vật lộn vì
đồng tiền, đừng cay đắng và nhục nhã như nó. Mẹ không cần nói nhiều ,
con 19 tuổi rồi, con cũng quá hiểu cuộc sống bây giờ người ta phải
giẫm đạp nhau mà ngẩng mặt với đời, phải thủ đoạn để lao lên nấc thang
của cuộc sống. Nhưng mẹ đi lên bằng con đường mà không quá tàn nhẫn
với người khác. Không ai oán hận mẹ cả.
Lê : Dũng xin lỗi bà đi, em không được nói thế bà là người tốt…
Lệ : Kìa bà ăn đã chứ, cơm vừa dọn ra mà.
Bà Oanh : Bà không muốn ăn nữa, bà mệt quá.
(Bà Oanh đi vào)
(Nói một mình) : Mình không hiểu cuộc sống này người ta cần gìLLệ
nữa, mình thì chỉ mong có một cái nghề nuôi em ăn học, được ở gần mẹ
nấu cơm cho mẹ ăn mỗi ngày, bỏ màn cho mẹ ngủ mỗi tối, chỉ cần thế
thôi là vui rồi. Nhà này tiền bạc thừa quá, mà cả tháng đôi khi cả nhà
không ăn cùng nhau nổi một bữa cơm có mặt đông đủ . Không biết người
ta còn kiếm tìm gì nữa…
(Lệ đang dọn dẹp thì Hùng đưa một cô gái sinh đẹp ăn mặc rất mốt bước vào)
Hùng : Em vào đây ăn cơm xong chiều mát đi chơi;
Hùng : Lệ ơi! Em về chưa em?
Lệ : Em chào chị ạ! Bà vừa về nhưng mệt không ăn cơm, anh chị ăn cơm em dọn nhé.
Hùng : Ừ!  Em dọn đi, bọn anh ăn luôn, anh đói quá.
Kiều Ly (Người yêu Hùng) : Thôi anh, mình uống gì đó, rồi tẹo nữa đi
ăn bún chả nhé. Em không nuốt nổi cơm đâu.
Hùng : Thế cũng được, Lệ làm cho anh hai cốc sinh tố xoài nhé
(Hùng và Kiều Ly ngồi xuống ghế ôm nhau)
Hùng : Chiều nay bọn thằng Tuấn Anh rủ đi Hải Dương Xanh chơi, em đi không?
Kiều Ly : Ở đó nhà quê bỏ xừ đi, em thích đi chơi thôi, mai đi chơi sau.
Hùng : Em thích đi đâu thì anh đi đó. Chiều nay thi nhưng anh sẽ xin
nghỉ ốm, tới hôm nào đến nhà thầy xì phong bì là xong.
Kiều Ly : Em cũng rớt mấy môn rồi, ông bà già không biết gì hết, cứ
tưởng vẫn đi học đều, à anh này quần áo bơi của em cũ rồ , chiều đi
shopping nhé.
Hùng : Ô kê! Em muốn quà gì tùy thích.
Kiều Ly  (Hôn Hùng vào má) : Nhất anh, em phải thay cả điện thoại nữa,
con này cũ rích rồi. Tuấn Anh nó vừa tậu cho con bé  Linh một cái 15
triệu đẹp lắm.
Hùng : Em cũng muốn có được một dế như thế chứ gì? Chiều đi mua luôn.
Kiều Ly : Hoan hô anh.
Lệ  (Bê sinh tố ra thấy thế hơi ngượng) : Anh chị dùng ạ , anh Hùng có
cần gì thêm em làm cho.
Hùng : Thôi! Em nghỉ đi, nói với mẹ có lẽ tối anh không về nhé.
Lệ : Dạ…
(Lệ đi vào)
(Chuông điện thoại của Hùng reo; Hùng bắt máy)
Hùng : A lô! Tuấn Anh à? Gì cơ, tối nay ấy à? Hi!Giải thưởng là gì cơ?
Đội nào thắng sẽ được ngủ với người yêu đội kia một đêm à? Hay đấy,
nhưng con bồ của thằng Phát sẹo ấy có xinh không? Xinh à? Được đấy! Nó
có mấy thằng, 10 à! Tối nay ở đâu? Được, được tao sẽ đúng giờ.
Kiều Ly : Này! Lại có vụ mới à? Hôm nay không có tiền nữa à? Anh định
làm trò gì đấy?
Hùng (bẹo má Kiều Ly) : Em yên tâm đi , anh sẽ thắng mà ,thằng Phát
sẹo ở Thanh Nhàn ấy em còn nhớ không ? Nó đã từng thua anh cách đây ba
tháng, mất năm ngàn đô , bây giờ nó treo giải hấp dẫn lắm . Mỗi bên sẽ
có mười thằng cùng mười cô bồ ,bên nào thắng sẽ được ngủ với người yêu
của đứa bên kia . Anh thấy hứng khởi rồi.
Kiều Ly : Này ! Em không ngủ với cái thằng Phát sẹo ấy đâu , Nó tởm
không chịu được ,lại xấu zai nữa.
Hùng : Em chả hiểu anh quá là gì , dù đi đâu anh cũng chỉ yêu em. Một
đêm với tụi nó thôi mà.
Kiều Ly : Em sẽ ngủ chung cùng anh và nó, phải kiểm soát anh.
Hùng : Đồ quỷ, thế càng vui, thôi mình đi nhé.
Bà Oanh (Đi ra) : Con lại đi đâu nữa ?
Kiều Ly  : Cháu chào bác ạ!
Bà Oanh : Ừ! Cháu đến chơi sao không gọi bác dậy ?
Hùng : Tụi con thấy mẹ ngủ nên không đánh thức mẹ ,với lại con đi thi
mà, chiều nay thi môn cuối .
Bà Oanh : Ừ! Học cho tốt vào , dạo này con hay đi đêm lắm, chơi bời
vừa thôi. Mà mẹ nhắc lại,chơi gì thì chơi, đừng dính vào thuốc phiện
là hết đời đấy .
Hùng : Mẹ cứ yên tâm đi, ngu gì mà con dính vô. À! Mẹ cho con ít tiền
uống nước, hè rồi lớp con liên hoan đi chơi nữa.
Bà Oanh : Gặp mặt là tiền, hôm trước tài khoản của con vẫn còn mà, con
cần bao  nhiêu tiền?
Hùng : Mười triệu mẹ à!
Bà Oanh : Ừ! Tiêu ít thôi nhé, đốt tiền như đốt pháo ấy, con không cần
nhìn ai, nhìn em con đấy chưa bao giờ nó tiêu quá hai triệu một tháng.
Hùng : Mẹ ơi ! Mẹ hiểu tính con mà, giao du thầy cô, bạn bè, sau này
còn làm ăn, ai như Dũng nhà mình ý, đần như đàn bà, nó thì chỉ biết
học thôi. Mà mẹ là người hiểu thời buổi này cần nhiều cái khác hơn học
hành.
Bà Oanh : Thôi! Anh đừng biện minh nữa, mẹ cho anh tiền mẹ biết anh
chỉ chơi bời thôi, chứ ích lợi gì. Dũng nó là đứa ngoan, biết nghĩ,
không như anh.
Hùng ( Ôm vai nịnh mẹ ) : Thôi mà. Sau này ra trường lấy vợ, con sẽ
ngoan. Thanh niên đang thời đẹp nhất, con vui vẻ tí, sau này con sẽ
nuôi mẹ.
Bà Oanh ( Mắng yêu con trai ) : Cha bố anh nịnh là giỏi, tôi không cần
các anh chị nuôi, chỉ mong các anh chị chăm học và ngoan là được.
Thôi, để mẹ vào lấy tiền cho.
Hùng : Nhất mẹ!
( Bà Oanh đi vào )
Kiều Ly : Đại thiếu gia có khác, xin tiền mẹ cái là được liền.
Hùng : Mẹ anh mà, với người ngoài thì khi bỏ ra một xu bà phải lấy lại
một triệu, nhưng với con cái thì vô điều kiện.
( Bà Oanh đi ra )
Bà Oanh : Đây, nhớ là thi tốt nhé, không được lông bông mà quên học đâu.
Hùng : Vâng! Tụi con đi luôn đây.
Kiều Ly : Cháu chào bác, cháu cũng đi luôn đây.
Bà Oanh : Nghỉ một tí không nắng lắm.
Hùng : Thôi, con đi đến Căng tin trường, ngồi uống nước xíu, bai mẹ yêu.
( Kiều Ly và Hùng đi )
Bà Oanh ( Chép miệng ) : Con với cái, cha mẹ sinh con trời sinh tính.
( Ngã người xuống ghế )
( Ông Quang đi vào, tay xách Ca táp, mặt mệt mỏi )
Bà Oanh ( Ra đỡ cặp cho chồng ) : Ông về rồi à? Mệt lắm không? Ngồi
xuống đây tôi lấy nước cho ông uống.
Ông Quang : Ừ! Bà lấy tôi cốc nước lọc. Tôi mệt quá, hôm nay phải đưa
đối tác đi nhà hàng, mấy thằng chó đó tạp nham lắm, muốn về mà không
dứt ra được.
( Bà Oanh bê li nước ra )
Bà Oanh : Thôi! Ông chịu khó, nhịn một chút, thời buổi làm ăn còn khó
hơn bước xuống địa ngục, miễn là có lợi cho mình.
( Bà Oanh mở cà vạt cho chồng thấy áo có vết son môi )
Bà Oanh : Ông đoảng quá, có vết son môi nơi áo này, đã đi ra khỏi nơi
đó là tẩy sạch hết, rũ bỏ hết nhớ chưa? Tôi đã dặn ông bao nhiêu lần
rồi, không được hở ra bất cứ sai sót nào, dù là cả cái mùi nước hoa rẻ
tiền của mấy con nhân viên. Mà này cái hộp bao cao su tôi chuẩn bị cho
ông đã hết chưa ? Ông mà chủ quan là chết đấy, thời buổi HIV lan tràn
ra.
Ông Quang : Rồi rồi, tôi nhớ hết lời bà dặn, thế bà đã lo cho con chú
Hòa vụ xin việc ở Quận chưa?
Bà Oanh : Ông cứ yên tâm, việc nào vào tay tôi là xong hết.
Ông Quang : Thôi tôi đi vào phòng nghỉ đây.
Bà Oanh : Ừ! Ông nghỉ đi, tôi cũng phải đi có việc.
( Ông Quang đi vào, có tiếng chuông điện thoại reo, bà Oanh đến bắt máy )
Bà Oanh : A lô! Chị Hậu đấy à? Vâng nhà em vẫn khỏe, chị dạo này thế
nào?. Vâng! Bé Lệ nó khỏe, để em gọi Nó ra ( quay vào gọi với ) , Lệ
ơi ra nghe điện thoại con, mẹ gọi này.
Lệ : Dạ ( đi từ ngoài vô )
Lệ : A lô! Mẹ ạ, vâng con khỏe, mẹ thế nào? Dạ, mẹ bệnh hả, có nặng
không? Vâng, thế thì mẹ uống và ăn nhiều nhé, tháng sau lấy lương con
gửi cho mẹ một ít, cho em Thủy nữa, mẹ đừng lo, tháng trước con gặp
em, Nó vẫn khỏe, mà Nó trắng và xinh lắm mẹ ạ, dạ….con chưa có dịp đến
nơi Nó ở được….dạ mẹ đừng lo, để con xin xem có về được không? Vâng mẹ
nghỉ ạ.
Bà Oanh : Ở quê có gì hả con?
Lệ : Dạ, mẹ mới ốm xong lại gần giỗ ông Ngoại, mẹ muốn con về chơi một
hôm cã bé Thủy nữa.
Bà Oanh : Thế à? Ừ! Để bà xem đã, dạo này Hùng và Dũng đều thi học kì
cả, ông và bà thì bận bịu suốt, con mà đi thì cái nhà này không ai thu
vén, từ từ con nha.
Lệ (cúi xuống hơi buồn) : Dạ! Con nói thế thôi chứ việc không gấp lắm,
nếu nhà mình nhiều việc thì con sẽ không về…
Bà Oanh(vỗ vai Lệ) :Ừ ! Con biết thông cảm là bà vui , thực ra con là
giúp việc nhưng từ mười năm nay ta coi con như con gái trong nhà ,
Hùng và Dũng nó cũng quen có con hơn là có bà , nhất là Dũng nó có thể
không thấy mẹ nhưng không thể không có chị Lệ.
Lệ : Con cũng biết thế, biết ông bà, anh Hùng và Dũng đối sử tốt với
con, nên con mang ơn ông bà nhiều lắm , con cũng coi đây là ngôi nhà
thứ hai của mình.
Bà Oanh : Thế dạo này bé Thủy nó học hành thế nào? Mà sao chưa khi nào
con dẫn nó về đây, cùng ở một thành phố mà như xa lạ lắm , hôm nào con
dắt em lên chơi .
Lệ : Dạ , Thủy nó cũng bận học hành lắm, Nó năm nay, năm thứ ba nên Nó
cố gắng học để đạt bằng giỏi ra trường dễ xin việc , chứ nhà con mẹ
thì tàn tật , Bà ngoại thì già yếu có lẽ con chỉ giúp em được một số
tiền ăn học thôi . Sau này ra trường thì em nó cũng phải tự lo liệu,
chứ bà nghĩ con ít học lại không nghề ngỗng gì thì làm sao giúp được.
Bà Oanh : Ừ ! Tội nghiệp con như thế cũng hy sinh hết nửa đời vì gia
đình rồi bà hiểu mà.
Lệ : A lô ! À Thủy à? Em khỏe không? Em đang ở đâu ? Chị gọi mà em
thay số , sao không báo cho chị , mất máy à ? Thế lấy tạm máy chị mà
dùng , xấu à ? Thế biết sao được. Ừ! Em đang ở đâu chị đến gặp , đường
Cầu Giấy à ? Ừ! 15 phút chị ra .
Bà Oanh : Có chuyện gì thế con?
Lệ : Dạ , Thủy nó mất máy  điện thoại, đi xe buýt bị móc , con ra xem
em nó thế nào.
Bà Oanh : Chó cắn áo rách , sinh viên không có tiền mới đi xe buýt còn
bị móc, thôi con cầm một triệu ra cho em nó mua điện thoại khác, còn
điện thoại Con để đấy, đi đâu cả nhà còn liên lạc.
Lệ : Không! Con không lấy đâu , tháng trước mẹ con ốm bà cũng cho rồi
, bà đã giúp gia đình con quá nhiều .
Bà Oanh : Không ! Bà rất công bằng , con đã hết lòng vì gia đình này ,
con xứng đáng được thế, con cứ cầm đi . Khi bà cho đừng từ chối hay ái
ngại , mà con cứ nghĩ đó là điều con xứng đáng được hưởng.
Lệ : Vâng ! Con cảm ơn bà . Con ra với em một lúc bà nha , tội nghiệp con bé .
Bà Oanh : Ừ! Con đi đi .
(Lệ đi, Bà Oanh nói một mình )
Bà Oanh : Tội nghiệp con bé.

                                                         
Cảnh 2:

(Một con đường vắng Thủy đang đứng chờ Lệ .)
Thủy (nói một mình) :  Sao lâu thế không biết? Chiều mình còn phải đi
mua đồ mặc sinh nhật không muộn.
(tiếng chuông điện thoại reo).
Thủy: A lô, chờ tao đi, tao đang rút tiền. Được rồi,30 phút nữa tao đến. Ok.
(Lệ đi vào nhìn em lo lắng)
Lệ : Em có sao không ? Mất máy từ bao giờ ?
Thủy : Em bị móc túi chứ có bị cướp giật đâu , chị có tiền cho em không ?
Lệ : Có, bà chủ biết em bị mất nên cho một triệu .
Thủy ( có vẻ không bằng lòng ) : Có một triệu thôi à ? Điện thoại một
triệu thì em không dám lấy ra nghe đâu .
.Lệ(Lệ móc trong túi ) : Chị còn một trăm bảy mươi ngàn để tiêu vặt
đây , em cầm luôn , lương của chị chưa đến , với lại tháng này còn gửi
về cho mẹ một ít nữa,em chịu khó chi tiêu tiết kiệm…
Thủy : Chị có biết em đi học so với bạn bè trong lớp là cái gì không?
Chỉ là con bé nhà quê nghèo nàn, không có nổi một bộ đồ đẹp đi sinh
nhật với bạn,bạn em có xe máy đi học,có láp tốp hẳn hoi , còn em mơ
cũng không được.
Lệ : Hoàn cảnh nhà mình em phải hiểu và chấp nhận chứ,…chị xin lỗi vì
không lo cho em đươc như người khác. Nhưng chị sẽ cố gắng, sáng nay mẹ
muốn chị đến nơi em ở trọ xem em sống thế nào , sao suốt mấy năm trời
em không cho chị đến đó ?
 Thủy: Chị thừa biết mà, em cũng thương mẹ và chị nhưng em không bao
giờ dám nói với bạn bè em rằng, em có một người mẹ tật nguyền, không
muốn ai biết em có một chị gái là ô sin và càng không muốn hai chị em
mình là những đứa con không có bố ,chị hiểu  không?...
 Lệ: Thủy….
(Lệ khóc )
 Thủy : Chị biết không? Mỗi lần bạn bè và  người yêu em muốn về thăm
nhà, em đều giả vờ lấy lí do này đến lí do khác để từ chối, em phải
nói dối mẹ là giáo viên, bố mất sớm …chị gái đang học Sư phạm, em muốn
vứt bỏ cái thực tại mà em đang phải chịu đựng, em phải cố gắng bằng
bất cứ giá nào phải lấy một ông chồng giàu có , phải sống như một đứa
con gái thành phố này , được ở nhà đẹp ,đi xe hơi.
 Lệ : Điều đó phụ thuộc vào em mà ,nếu em học giỏi thì em sẽ đạt được .
 Thủy (cười chua chát ) : Chị ngây thơ quá,bốn bức tường của gia đình
bà Oanh đã nhào nặn chị thành ngây thơ đến đáng thương ,chị  nghĩ thời
buổi này học giỏi là có mọi thứ à? Cái người ta cần là tiền, có tiền
chị sẽ có mọi thứ mình muốn, kể cả chị già nua xấu xí, muốn có chồng
trẻ đẹp cũng có hết .
Lệ: Chị ít học lại ngu dốt, cũng chẳng biết người ta dành giật nhau và
bon chen như thế nào, nhưng chị biết rõ một điều, nếu mình cố gắng và
sống thật chân thành với mọi người thì sẽ nhận dược lại như thế.
Thủy : Chị đáng tội nghiệp lắm biết không? Chị từ nhỏ chỉ đọc mổi
truyện cổ tích thôi nên nhìn cái gì cũng bằng đôi mắt ngây thơ của ch.
Thế từ nhỏ chị đã cố gắng đúng không?
 Đã cố gắng để làm một ngày mười hai tiếng, đã cố gắng sống thật, đến
nỗi không lấy đi bất cứ một đồng xu của ai dù là họ đánh rơi . Chị làm
việc cả lúc người ta nghỉ ngơi ,một năm mấy mươi ngày chị được nghỉ ?
Cả đời mấy lần chị được đi du lịch đâu đó ? Nói một việc nhỏ thôi là
chị được ai đó đưa đi bờ hồ ăn kem chưa? Cả đời chị đươc làm một cái
sinh nhật dù là nhỏ nhất chưa ? Thế thì tốt làm gì, cố gắng để được gì
?
 Lệ  (nghẹn ngào) : Em! Chị không nghĩ được gì sâu xa ,cũng chưa bao
giờ mong ước gì quá tầm mình ,chị cũng mong mẹ và bà sống khỏe mạnh,
mong sau này em tốt ngiệp ra trường xin được công việc ôn định , lấy
chồng , nếu em muốn chị sẽ ở chăm sóc em suốt đời .
 Thủy : Bao giờ chị mới thay đổi cách suy nghĩ của chị được hả ? Từ
nhỏ chị chỉ biết đi kiếm tiền bằng cách làm nô lệ của người khác . Chị
không nghĩ đến cách khác để đổi đời, em cần một người chị làm em ngẩng
mặt với đời, chứ không cần một người chị suốt đời làm nô lệ cho người
ta.
(Thủy tức bực bỏ đi)
Lệ  (vừa khóc vừa nói một mình) : Sao em nghĩ thế hả Thủy ? 11 tuổi
thì chị biết làm gì ngoài đi ở cho người ta ? Không có trình độ ,không
nhanh nhảu thì làm sao chị làm gì để nuôi em ăn học ,và mẹ già tật
nguyền .
Em là người chị yêu thương nhất sao làm chị đau đớn ? Thôi em muốn
nghĩ gì chị cũng được ,chị sẽ cố gắng lo cho em học xong ,sau này em
đủ lông đủ cánh em đối xử với chị sao cũng đành.
(Từ đầu đến cuối câu chuyện, Dũng vô tình nghe vì đang đứng gần đó. )
 Dũng :Chị ,sao chị lại ở đây?
Thủy :  Ơ , em nói đi học mà ,sao đứng đây ?
Dũng : Em buồn bực mẹ nên đi thế ,định đến nhà thằng bạn nhưng chán
lại lang thang ,tình cờ thấy chị thôi . Em gái chị đấy à ?
Lệ : Ừ! Nó học Trường Đại học Văn hóa đấy ,Nó học giỏi và ngoan lắm em à.
Dũng : Vâng em biết hết rồi ,chị đừng buồn quá …hay hôm  nay hai chị
em mình đi chơi đi .
Lệ  : Ơ (lúng túng) ơ…không….chị còn phải về nấu ăn, em đi một mình
đi, rủ bạn em đấy .
Dũng (Dũng nắm tay lệ) : Không! Em muốn đưa chị đi ,em muốn hôm  nay
chị có một buổi tối vui vẻ như bao cô gái khác , không phải chúi mũi
vào bếp nữa.
Lệ : Thôi, chị còn về nấu ăn,chị không nấu tối nay cả nhà phải ăn tiệm.
Dũng : Chị, sao thế? Suốt ngày cứ lo lắng bếp núc ,việc ở nhà em sẽ
lo. Để em gọi điện thoại cho mẹ.
Lệ : Ơ…
Dũng : A lô, mẹ ạ! Hôm nay mẹ về nấu cơm nha ,con và chị Lệ đi có việc
,việc con muốn chị ấy đi mà ,mẹ bận à ,thế thì cả nhà đi ăn tiệm mẹ
nhá.(Tắt máy)
Dũng : Hôm nay chị được tự do. Đi nào, em sẽ đưa chị đến nơi chị chưa
bao giờ đến.
(Nắm tay Lệ đi. Cạnh một góc quán kem hai người ngồi bên bàn gọi bồi
bàn ra ,Dũng cầm MeNu)
Dũng : Chị gọi đi, chị ăn kem gì ?
Lệ :Em gọi đi, chị ăn gì cũng được.
Dũng : không ! Em muốn chị chọn món chị thích, chứ không phải chị ăn
theo sở thích của người khác.
Lệ : Ở đây có kem sữa không ?
(Dũng mỉm cười)
Dũng : Hi ! Chị nói cái kem sữa que, mà ở quê bọn trẻ con hay đổi sắt
vụn để lấy vài cái đấy à ?
Lệ (Lệ thẹn thùng) : Ừ!…chị vẫn nhớ hồi nhỏ, mỗi lần nhặt được những
cái can nhựa để đổi được mỗi một cái, hai chị em ăn chung, không bao
giờ được ăn nguyên vẹn một cái kem, thế mà ngon đến lạ kỳ.
(Dũng nhìn Lệ với vẻ yêu thương và xót xa)
Dũng : Ở đây không có kem đấy , chị ăn kem cốm nha, ngon lắm. Nếu
không thích chị ăn loại khác.
Lệ : Được mà, em gọi đi, mà này có đắt không đấy?
Dũng : Chị khi nào cũng thế, chị cứ ăn thoải mái đi, rẻ lắm. (Quay
sang bồi bàn) cho tôi hai kem Ốc quế.
Bồi bàn : Dạ.
 ( Khung cảnh đẹp )
Lệ : Những đôi tình nhân ngồi bên nhau hạnh phúc quá…
*(Dũng đứng dậy đến bên Lệ)
Lệ : Chị chưa bao giờ được chứng kiến cảnh đó đúng không ? Cuộc đời
này còn nhiều nơi đẹp hơn nữa chị ạ.
(Dũng đứng sát Lệ, Dũng có tình cảm thầm kín với Lệ, nhưng Lệ lại vô
tư coi  Dũng như em .Dũng hôn nhẹ lên tóc Lệ nhưng Lệ không biết ) ;
(Bồi bàn bê kem ra)
Bồi bàn : Mời anh chị vào ạ!
(Dũng và Lệ cùng vào)
Lệ : Ôi! Ngon quá, thơm nữa ,chưa bao giờ chị được ăn kem ngon như thế này.
Dũng (rất vui) : Chị cứ ăn chán thôi ,lúc nữa em sẽ đưa chị đi Bờ Hồ dạo.
Lệ : Ừ! Đây là lần đầu tiên chị được đi chơi đêm ở Bờ Hồ đấy.
Dũng : Từ nay em sẽ dẫn chị đi lúc em rảnh.
Lệ : Ừ! Nhưng chị thì ít rảnh lắm
Dũng : Em còn nhớ lần đầu tiên gặp chị ,khi đó chị tuy nhiều tuổi hơn
nhưng gầy khẳng khiu mà vẫn cõng em đi chơi ,vẫn đút cho em ăn ,mỗi
lần đi học chị dắt tay em đến tận lớp ,mẹ và bố luôn bận bịu nên ốm
đau gì chị luôn ở bên em .Bây giờ em không hình dung ra khi chị rời
khỏi nhà.
Lệ : Chị rất cảm động khi em nghĩ thế.
(Có tiếng chuông điện thoại của Lệ reo)
Lệ : A lô! Bà ạ! Dạ sao? Trời! Anh Hùng bị tai nạn à?
Dũng : Sao cơ?(Cướp lấy điện thoại nghe) mẹ ơi anh đang nằm ở đâu
,bệnh viện 108 à ? Vâng tụi con đến ngay.


Cảnh 3 :

(Ở bệnh viện bà Oanh đang lo lắng đi đi lại lại ,Kiều Ly một tay băng nhẹ.)
Kiều Ly : Bác bình tĩnh ạ ,anh ấy sẽ qua thôi.
Bà Oanh : Trời! bình tĩnh sao nổi đây ,người nó nát bét thế kia .Con
ơi là con, tưởng con đi thi ,hóa ra đua xe.
(Dũng và Lệ chạy hớt hải vào)
Lệ : Bà ơi! Anh Hùng đâu ?
Dũng : Mẹ ơi anh có nặng không ?
(Bà lại ôm Dũng,Lệ ôm bà)
Bà Oanh : Sao hai đứa tắt máy ? Hùng nó đua xe bị tai nạn, đang ở phòng cấp cứu.
Dũng : Bố con đâu ?
Bà Oanh : Bố con đi tiếp khách, công việc quan trọng mẹ không tiện hỏi.
Dũng : Mẹ ơi là mẹ! Đến khi nào mẹ mới thay đổi được cái tính toán lý,
đáng sợ ấy. Anh con bị như thế mà mẹ vẫn còn lo bố đi làm ăn…
Bà Oanh : Mẹ…
Dũng (rút điện thoại ra) : A lô! Bố ạ bố đến bệnh viện ngay, anh Hùng
bị tai nạn.
Lệ (Đỡ bà Oanh ngồi xuống) : Bác ngồi xuống đây cho đỡ mệt , Bác đừng
xúc động quá có bác sĩ rồi mà.
(Bà Oanh vừa chấm nước mắt vừa nói)
Bà Oanh : Năm nay có phải năm tuổi nó đâu, đầu năm đi xa ông thầy nói
là cả nhà làm ăn và sức khỏe may mắn mà. Bác cũng đã giải hạn cho cả
nhà rồi…
Dũng : Mẹ tin vào bói toán làm gì ? Thôi mẹ đừng khóc nữa , anh con sẽ
không sao đâu.
(Có một bác sĩ đi từ phòng cấp cứu ra,bà Oanh,Kiều Ly,Dũng và Lệ tất
cả đều đứng dậy)
Bà Oanh : Bác sỹ,Bác sỹ ơi! Con tôi có nặng lắm không ?
Bác sỹ (Bác sỹ giọng buồn) : Cũng khá nặng ,gia đình chuẩn bị tinh
thần có thể em nó bị ảnh hưởng não…
Bà Oanh : Nghiêm trọng đến cớ nào ? Bác sỹ cứ nói cho gia đình tôi
biết được không ?
Bác sỹ : Chúng tôi mới chuẩn đoán thôi, bây giờ chị ra làm thủ tục để
mổ, còn có hy vọng…
Dũng : Mẹ ngồi  đây con đi làm cho.
Lệ : Để chị đi với em.
Dũng : Vâng! Chị Ly ở lại với mẹ, em đi làm thủ tục.
Ly :Ừ! Em đi làm đi, để Bác ở lại đã có chị
Bà Oanh : Trời ơi ! Con ơi…
Kiều Ly : Thôi, Bác ơi, bác đừng  đau buồn quá, sẽ không sao đâu.
(Vừa lúc ấy ông Quang hớt hải đi vào)
Ông Quang : Bà ơi! Con đâu rồi , Nó bị làm sao không ?
Bà Oanh : Nó đang nằm trong phòng cấp cứu, Nó bị não…
Ông Quang : Trời ! sao nói Nó đi thi mà …
(Bà Oanh nhìn Kiều Ly, Kiều Ly nhìn đi nơi khác cả,hai không ai dám
nói gì) ;( Bác sỹ,Dũng và Lệ đi ra cầm giấy tờ trên tay)
Dũng : Mẹ ơi con làm xong giấy tờ rồi ,bây giờ anh con phải mổ liền.
Bác sỹ : Thưa ông bà, bệnh nhân Hoàng Gia Hùng bị chấn thương sọ não
và gãy một tay khá nặng ,phải phẫu thuật ngay.
Ông Quang : Đến thế sao?
 (Bà Oanh gục vào vai Lệ, ông Quang sững sờ)
Bác sỹ : Vâng! Phải mổ ngay không không kịp, thôi cả nhà ngồi ở phòng chờ nhé.
(Bác sỹ đi vào, cả nhà buồn bã ngồi xuống ghế, ông Quang        nói với giọng bức xúc)
Ông Quang : Sao lại nặng thế cơ chứ, có lẽ đua xe đúng không ?
(Bà Oanh không giám nói gì, ông Quang nhìn sang Kiều Ly)
Ông Quang : Ly à, có phải thằng Hùng đua xe không ?
(Ly im lặng) ;
(Ông Quang nói giọng kìm nén nhưng vẫn giận dữ)
Ông Quang : Sao là người yêu Nó, lại là con gái mà cháu không can ngăn
những điều Nó làm ? Sao lại về hùa với nó hả Ly ,may mà cháu bị nhẹ
,cháu mà bị nặng như nó thì sẽ bất hạnh đến cỡ nào không ? Bác không
thể tưởng được bọn trẻ các cháu bây giờ, coi mạng sống của mình như
thế nào nữa, học hành không lo cứ lo ăn chơi trác táng.
Dũng : Kìa bố…
Ông Quang : Bố nói sai à? Bố tưởng Hùng nó yêu Ly thì Ly sẽ làm nó
ngoan hơn , ai ngờ…
Kiều Ly : Kìa Bác, tất  cả là tại anh Hùng, anh ấy đòi đua xe chứ
không phải cháu xui.
Ông Quang : Bác đồng ý là Nó chủ động, nhưng cháu là người yêu Nó cháu
phải khuyên ngăn Nó, chứ cháu lại ngồi sau xe cổ vũ cho nó nữa, đúng
là gần mực thì đen…
(Kiều ly có vẻ nổi nóng khi nghe ông Quang nói như thế )
Kiều Ly : Cháu nể Bác lắm, cháu mới nhịn nhé, anh Hùng cũng chẳng tốt
đẹp gì đâu, anh ấy đua xe bác biết giải thưởng thế nào không? Ai thắng
sẽ được ngủ với bồ người kia đấy, anh ấy đã đưa cháu ra làm giải
thưởng trao đổi cơ mà, cháu không trách thì thôi…
Bà Oanh (Bà Oanh sững sờ than): Trời ơi! Thế sao cháu đồng ý ?
(Kiều Ly biết mình hớ nên đứng im)
Ông Quang : Cháu nói mà không biết ngượng à …?
Kiều Ly : Thôi! cháu có nói gì thì hai bác cũng xem cháu là tòng phạm.
(Kiều Ly chạy đi)
Dũng : Thôi bố mẹ ạ , chuyện gì xảy ra nó cũng xảy ra rồi, bây giờ
việc trước mắt là lo cho anh Hùng chứ đừng trách móc ai cả.
Ông Quang : Mà cả bà nữa ,bà nuông chiều nó cho lắm vào…
Bà Oanh : Ông nói thế mà cũng nói được à ? Ông đi cả ngày, tôi còn
công việc nữa chứ, Nó lớn rồi tôi theo nó mãi được đâu.
Dũng : Thôi mà! Sao bố mẹ còn cãi nhau được lúc này chứ, anh con còn
chưa biết làm sao.
Lệ : Thôi Bác ạ ,Bác trai lo lắng quá nên thế ,Bác ngồi xuống đây con
lấy nước cho Bác uống nhé.
(Lệ chạy đi một lúc lấy hai cốc nước lọc ra đưa cho ông Quang và bà Oanh)
Bà Oanh : Ăn uống gì được nữa ,thôi bây giờ Lệ và Dũng về nhà xem nhà
cửa thế nào .
Lệ : Thôi ông bà về nghỉ ngơi đi ,cháu và Dũng ở lại trực đêm nay cho.
Ông Quang : Không ! Hai đứa về để bố mẹ trực cho.
Dũng : Bố mẹ ạ ,anh Hùng nhà mình thế này còn phải trực nhiều ,đêm nay
con và chị Lệ sẽ ở lại ,bố và mẹ cứ về ,có gì con điện thoại cho ,chứ
ở lại bệnh viện cũng không có chỗ nghỉ đâu.
Bà Oanh : Nhưng mẹ về cũng không ngủ được .
Lệ : Ông bà cứ về đi ,ca mổ còn lâu ,có con và Dũng rồi.
Ông Quang : Thôi bây giờ chờ Hùng nó mổ xong xem sao thì bố mẹ sẽ về
,không bây giờ về còn hơn đống lửa
Dũng : Vậy thế cũng được ,bố mẹ chịu khó ăn gì chút đi ,không thì
không có sức đâu.
Bà Oanh : Hai đứa ăn gì thì ăn ,mẹ không đói.
Ông Quang : Bố cũng không đói, con đưa chị Lệ đi ăn đi..
Lệ : Cháu vừa ăn kem xong cũng không đói đâu ạ! Thế hai bác ngồi nghỉ
đây, cháu đi mua ít thức ăn vặt.
Bà Oanh : Ừ! Con hỏi xem nằm viện nên cần gì thì con mua ,mua đầy đủ
vào  nhé ,đây con cầm tiền đi.
Lệ : Dạ.
Dũng : Em đi với chị nhé.
Lệ : Thôi , em ở lại với ông bà, chị đi một mình cũng được ,ra trước
cổng bệnh viện mà.
(Lệ đi ra; bà Oanh ,ông Quang và Dũng đi vào) ;
(Lệ đi vội vã ra quán ngoài đường mua đồ, đang ngó nghiêng thì thấy
một tốp thanh niên trong đó có Thủy ăn mặc cứ hớ hênh, đang nhảy nhót
trong một cái quán nhỏ ,vừa uống rượu vừa nhảy nhót ,đó là một bữa
tiệc sinh nhật của bạn Thủy ,Thủy có vẻ nhảy rất hay)
Lệ (nói một mình) : Ai như Thủy đấy nhỉ? Chắc là Thủy nhà mình, đi học
cơ mà sao lại ở đây?
(Vừa lúc đó Thủy đi ra nôn thốc nôn tháo ,Lệ đến bên vỗ vai)
Lệ : Thủy phải không em ?
(Thủy ngẩng lên hơi bất ngờ nhưng cố bình tĩnh lại nói)
Thủy : Chị đi đâu ra đây giờ này ?
Lệ : Chị có việc ,sao em ở đây ?
Thủy : Hôm nay sinh nhật bạn em ,tụi em vui vẻ một  chút thôi mà.
Lệ : Em vui vẻ không  sao cả nhưng em say quá đừng  uống nhiều .
Thủy : Thôi, chị về đi kệ em,em lớn rồi.
Lệ : Em thế này chị yên tâm sao được.
(Trong khi Lệ đang nói chuyện với Thủy, Dũng vì muốn ra đi mua đồ cùng
Lệ nên theo ra sau vô tình nghe thấy)
Thủy : Chị về đi ,chị ở đây để làm gì ?
Lệ : Thủy ,chị đưa em về nha ,em uống nhiều quá rồi.
(Bỗng có một người bạn trai của Thủy đi ra)
Bạn trai Thủy : Thủy có làm sao không? Anh sợ trúng gió?
Thủy  (cười) : Em không sao đâu ,anh biết tửu lượng của em rồi mà.
Bạn trai Thủy (Nhìn sang Lệ)) : Em à? Ai đây?
Thủy (lúng túng) : À! Cô ấy_ người qua đường ấy mà ,thấy em say thì
hỏi thăm ,thôi ta vào uống tiếp anh.
(Lệ giơ tay ra ngập ngừng ,và mắt nhìn em xót xa)
Lệ : Em…
Thủy : Không ngoái lại ,vẫn thản nhiên  đi liêu xiêu trong vòng tay bạn trai.
(Lệ đứng đau đớn thì Dũng đến thấy Lệ khóc, Dũng không nói gì ôm vai
Lệ, Lệ gục đầu vào vai Dũng )


Cảnh 4

(Tại bệnh viện trong phòng bệnh ,Hùng nằm bất động quấn băng vào tay
trắng phếu ,Bà Oanh ,Lệ ngồi trực.Bà Oanh nắm tay con trai:)
Bà Oanh : Đã bao ngày rồi mà không tỉnh dậy ,cứ như thế này thì mẹ
chết mất ,Hùng ơi dậy đi con,…
Lệ : Anh ấy sẽ tỉnh thôi bác ạ ,bác sỹ nói là sẽ có hy vọng mà ,con
tin là trời sẽ thương gia đình bác và phù hộ cho anh ấy chóng khỏi.
Bà Oanh (nhìn Lệ yêu mến) : Ừ! Bà cũng mong là thế ,thời gian qua may
mà có con tận tình chăm sóc Nó . Bà thì nhiều việc ,chỉ đến được một
lúc rồi lại đi ,con chăm nó chu đáo hơn người mẹ này ,nhìn con có vẻ
gầy rộc đi ,đêm nay cứ để bà trông một hôm, con về nhà nghỉ ngơi đi.
Lệ : Bà cứ nghỉ đi, con có mệt gì đâu,đêm anh ấy cứ nằm yên thế ,con
vẫn ngủ được mà ,với lại đó là việc của con .Con chẳng nghĩ mình hơn
thiệt gì ,được ông bà yêu thương như con trong gia đình còn gì hơn
,nếu không có gì thay đổi con sống với ông bà suốt  đời cũng được.
Bà Oanh : Con bé này! Nói thế sao được con gái lớn phải lấy chồng chứ
, Bà ước Kiều Ly có được một nửa tấm lòng của con thôi ,từ ngày thằng
Hùng bị thế  nó một đi không trở lại ,bà không tiếc mà chỉ  buồn cho
thằng Hùng vì nông cạn yêu đương toàn gặp con gái  sống kiểu hời hợt .
Lệ : Thôi ! Bà đừng nghĩ ngợi nhiều rồi anh Hùng sẽ gặp được một người
con gái tốt.Người như anh ấy thiếu gì cô theo.
Bà Oanh (nhìn Lệ và nghĩ thầm) : Hay là Lệ nó thương thằng Hùng
rồi…cũng được đấy , con bé ít học nhưng chân thành và tốt bụng ,thằng
Hùng nó là đứa đẹp trai thật nhưng cứ cái đà ăn chơi này, sẽ cũng chỉ
yêu đứa chẳng ra gì ,mà bây giờ Nó còn bị tai nạn chẳng biết ra sao
nữa ,hay là xong lần này mình tác động cho hai đứa nó , nhà mình chỉ
cần một người hết lòng vì gia đình là được ,nó chỉ  tội ít học thôi
cũng sáng láng lại thật thà và tốt bụng ,mình cũng yêu mến nó…bà vừa
nghĩ dứt mỉm cười.
Lệ : Bà tự nhiên có gì mà cười thế ạ.
Bà Oanh : À! Không! Bà chợt nghĩ đến một chuyện thôi . Bây giờ bà phải
đi có chút việc rồi ,con cầm thêm ít tiền có gì cứ gọi bà nhé.
Lệ : Hôm trước bà đưa vẫn còn mà .
Bà Oanh : Ở bệnh viện cần nhiều tiền ,Bà cứ đưa thế con cầm khi nào
thanh toán gì đó con nộp luôn ,chứ ở đây không có bà thì hỏi ai .
Lệ : Vâng ,bà nhớ ăn gì rồi đi nhé .
Bà Oanh  : Ừ! Gần cả tháng nay toàn ăn cơm bụi ,thằng Dũng cứ hỏi
không có chị Lệ con đến chết đói thôi, nó quen ăn cơm con nấu rồi .
Lệ : Vâng! Em nó trưa nào cũng ghé qua ,mua hai suất cơm vừa ăn vừa than.
Bà Oanh : Cái thằng  khí tính ăn uống thế nhưng mà đẻ được mười đứa
như nó còn hơn đẻ thằng Hùng. Thôi bà đi đây ,nhớ mua gì ngon ngon
nha.
Lệ : Vâng! Bà cứ yên tâm.
(Bà Oanh đi ra)
(Lệ quay vào đưa nước, lấy khăn lau chân lau người cho Hùng , lau từng
chỗ ở nơi không quấn băng, nhẹ nhàng lau mặt và nói khẽ một mình )
Lệ : Gần cả tháng rồi sao anh không tỉnh đậy ,cả nhà rất lo cho anh
,em không sợ mệt đâu ,mà nhìn anh thế này em xót lắm ,nhìn bà và ông
tất bật lo cho anh em thương quá ,anh tỉnh dậy nhé.
(Dũng cầm cặp và hai hộp cơm đi vào ,thấy Lệ đang nói ,Dũng đứng một
lúc ngoài cửa và nói một mình)
Dũng : Ước gì mình cũng được chị ấy chăm sóc như thế, từ khi anh Hùng
bị tai nạn ,chị ấy không có thời gian cho mình. Mình ngu ngốc và ích
kỉ lắm đúng không?.Nhưng mình muốn được chị ấy quan tâm…
(Dũng đi vào)
Lệ : Em học xong sớm thế ,Bà vừa ở đây về.
Dũng : Hôm nay là những ngày cuối kỳ bọn em học hai tiết thôi.Em mua
cơm sườn đây ,nhưng ăn mãi ngán quá.
(Lệ nhìn Dũng cười)
Lệ : Cố gắng đi, vài hôm anh Hùng tỉnh chị về nấu ăn cho.
Dũng : Anh Hùng còn lâu lắm…
Lệ : Rồi sẽ qua thôi mà…
Dũng : Ăn cơm xong em trực anh Hùng cho chị nghỉ một lúc nha,lúc tối
chị không ngủ được mắt thâm quầng kia kìa.
Lệ : Ôi! Tay anh Hùng cử động được này. Dũng ơi! Anh Hùng tỉnh rồi ,Bác sỹ ơi…


Cảnh 5:

(Ở nhà bà Oanh, Hùng đã ra viện sau 3 tháng điều trị nhưng vẫn còn
băng tay.Hùng ngồi vẻ buồn chán ,Bà Oanh ,ông Quang và cả Hùng ngồi
quây quần bên bàn ,Lệ bê đĩa hoa quả lên)
Lệ : Con mời cả nhà dùng tráng miệng.
Bà Oanh : Ừ con cứ để đấy và ngồi xuống đây bà muốn bàn một chút chuyện.
(Lệ ngồi xuống bên bà Oanh)
(Bà Oanh cầm tay lệ)
Bà Oanh : Lệ à! Con thấy nhà chúng ta đối xử với con thế nào ?
Lệ : Sao bà lại nói thế ạ! Ông bà, anh Hùng và em Dũng rất tốt với con
,con đã xem đây như gia đình thứ hai của mình.
Bà Oanh : Được thế thì tốt quá ,bây giờ có cả nhà đông đủ ,Bà muốn nói
câu chuyện ,chuyện này bà bàn với ông rồi nhưng bây giờ hỏi ý kiến các
con ,đáng lẽ ra thời buổi này mà hỏi  vợ cho con thì không hợp ,nhưng
bà muốn hỏi con cho thằng Hùng ,ý con thế nào ?
(Lệ sửng sốt, Hùng ngồi im như tượng còn Dũng bật dậy phẫn nộ )
Dũng : Mẹ ! Mẹ làm sao thế ? Sao mẹ cứ luôn sắp đặt người khác theo  ý
của mẹ thế  ?
Bà Oanh : Xem kìa ,mẹ có ép uổng gì đâu ,đấy là mẹ đang hỏi ý kiến chị Lệ mà…
Dũng : Mẹ hỏi ý kiến hay là âm mưu ngọt ngào của mẹ ? Con hiểu mẹ lắm
mà, mẹ luôn đưa tiền và quyền ra thu phục lòng người . Tưởng như mẹ có
lòng tốt nhưng thực ra là chỉ phục vụ cho lợi ích của mẹ.
Ông Quang : Dũng ! không được hỗn với mẹ.
Dũng : Còn bố nữa! bố thừa biết là bằng cách này hay cách khác mẹ luôn
làm người khác phải nể sợ ,vì mẹ được cái bóng lớn của bố che chở. Mẹ
làm gì cũng được nhưng đừng lợi dụng chị Lệ ,có phải anh Hùng khó bình
phục nên mẹ cần chị ấy chăm sóc ,cần một ôsin hầu hạ anh ấy suốt đời
nên mới thế đúng không ?
(Bà Oanh đứng dậy tát Dũng một cái mạnh)
Ba Oanh : Thằng này mày dám nói mẹ thế à!
(Dũng ôm má)
Dũng : Mẹ cứ tát con đi ,thà  con đau còn hơn để chị Lệ đau đớn hết
một đời vì ở bên anh Hùng.
(Dũng nhìn về phía Hùng)
Dũng : Còn anh nữa ,anh không yêu chị ấy nhưng vì bị tai nạn ,vì bị
phụ tình và cũng chỉ cần một người để hầu anh thôi đúng không ?
(Dũng khóc chạy ra ngoài, Lệ đứng lặng một lúc ,bà Oanh ôm mặt ngồi
xuống ,ông Quang đến bên Lệ)
Ông Quang : Chuyện này ông bà chỉ mong có thế thôi ,còn quyết định là tùy con.
Hùng : Mẹ dìu con vào ,con muốn được nghỉ ngơi.
(Bà ,Lệ và ông Quang đẩy xe lăn đưa Hùng vào)
(Lệ ngồi một mình và nói một mình )
Lệ : Bây giờ mình phải làm sao đây, mình không biết chọn lựa gì cả
,mình quý anh Hùng ,người như mình được anh ấy lấy đó là hạnh phúc
,nhưng anh ấy không yêu mình ? Anh ấy chỉ vì tai nạn mà bất đắc dĩ
phai bằng lòng, lỡ anh ấy không hồi phục được cứ trên xe lăn mãi mình
cũng thương anh ấy không ai chăm sóc,mà phận mình thì liệu có lấy ai
được hơn anh ấy không ?
(Đang suy nghĩ thì Thủy em gái Lệ bấm chuông, Lệ ra mở cửa)
Thủy : Chị Lệ ơi ! Giúp em với, sáng nay em mượn xe của bạn để đi công
việc, em vừa dựng vào mua đề, quay ra thì xe mất rồi, em chết mất chị
cứu em với…
Lệ : Em bình tĩnh đi , thế xe mất nhiều tiền không ?
Thủy : Hai mưoi triệu…
Lệ : Trời ! Đó là cả một gia tài chị biết lấy đâu ra ?
(Thủy khóc lóc)
Thủy : Em biết thế là khó kiếm lắm nhưng chị giúp em ,lần này mà không
đền được cho nó em chỉ có bước chết thôi , chị ơi.
(Lệ ôm Thủy hai chị em khóc)
Lệ : Được rồi em đùng làm điều gì  dại dột chị sẽ tìm cách.
(Bà Oanh đi ra đã nghe hết câu chuyện)
Bà Oanh :  Hai chị em có chuyện gì mà đến nỗi phải khóc ?
(Hai chi em buông nhau ra)
Thủy : Cháu…
Lệ : Dạ ,em cháu mượn xe …lỡ đánh mất.
Bà Oanh : Thế đền khoảng bao nhiêu ?
Lệ : Dạ…20 triệu ạ.
Bà Oanh : Có 20 triệu mà làm gì phải lo ,bà cho vay.
(Lệ và Thủy đều sửng sốt)
Lệ : Nhưng bà ơi ! Tụi cháu không biết đến bao giờ mới có.
Thủy : Chị ơi! Chị nhận đi không em chết mất.
Bà Oanh  : Con đừng lo ,cứ từ từ làm trả cho bà, sau này Thủy nó học
xong đi làm lo gì.
Lệ : Nhưng mà…
Bà Oanh : Không nhưng không nhiếc gì hết ,con là ai nào ? Ở  với bà
hơn mười năm rồi ,cũng như con gái trong nhà còn khách sáo thế sao ?
Thủy : Con cảm ơn bà.
Lê : Bà…
(Bà Oanh đi vào trong lấy túi  tiền ra)
 Lệ : Chị ơi! May quá, em không ngờ là bà chủ ấy lại tốt như thế, ai
làm con bà ấy chắc sướng lắm.
( Bà Oanh đi ra )
Bà Oanh : Đây tiền đây, Thủy đưa về đền cho bạn đi, không rắc rối.
 Thủy : Con cảm ơn bà nhiều.
Bà Oanh : Con cảm ơn thì cảm ơn chị Lệ con đã sống tốt nên con được hưởng phúc.
( Lệ cầm tiền )
 Thủy : Vâng! Nhưng nhờ phúc bà nữa, thôi con về đưa tiền kẻo người ta
mong. Có gì hôm nào con quay lại.
 Bà Oanh : Ừ! Con đi đi, bà cũng đi công việc đây, Lệ ở nhà xem tủ
lạnh còn nhiều thức ăn không chiều mua thêm con nhé.
Lệ : Vâng….
( Thủy và bà Oanh đều đi ra )
( Lệ ngồi một mình, nước mắt chảy dài )
Lệ : Lại thêm một ân huệ nữa mà mình không trả được, có lẽ mình sẽ
chấp nhận lấy Hùng thôi.
( Hùng tự đẩy xe lăn ra nghe Lệ nói vậy có vẻ tức tối, vì từ khi bị
tai nạn tâm lí không ổn định )
 Hùng : Cô phải chấp nhận lấy tôi à? Có phải bây giờ cô khinh tôi là
một thằng què quặt không? Một thằng công tử bột bất tài, suốt ngày ăn
chơi lêu lỗng nay thất bại chứ gì? Đến hạng ô sin như cô mà cũng chê
tôi à?
( Hùng cố vùng vẫy khua tay như xiêu xe )
( Lệ luống cuống đến đỡ )
 Lệ : Anh hiểu nhầm rồi, ý em không phải vậy….
 Hùng : Cô đừng chối cãi nữa, tôi đã nghe hết rồi, cô được lắm, thế
thì bằng bất cứ giá nào tôi cũng sẽ lấy cô, rồi cô sẽ biết cô xứng
đáng như thế nào?
 Lệ : Anh Hùng, em là gì đâu mà dám nghĩ thiệt hơn, làm vợ anh là hạnh phúc mà.
 Hùng : Tôi tưởng cô hiền lành tử tế lắm, nhưng cũng mèo mã gà đồng cả
thôi, cô cũng chẳng yêu thương gì tôi nhưng vì nhà tôi có tiền, mẹ tôi
cho cô tiền để nuôi bà mẹ tật nguyền của cô và một cô em gái ăn chơi
đua đòi, luôn muốn những thứ cao sang, thế thì cô thiệt thòi gì nữa,
đừng tỏ ra đáng tội nghiệp.
( Lệ khóc nghẹn ngào ….)


Cảnh 6

(Tại nhà bà Oanh, Hùng ngồi trên xe lăn, gọi với vào)
Hùng :  Lệ đâu rồi?
( Lệ chạy ra )
 Lệ : Dạ.
 Hùng : Rót nước.
( Lệ đến lấy chén rót nước )
( Lệ đưa hai tay )
 Lệ : Đây ạ!
 Hùng : Cô lấy nước nguội thế à?
Lệ : Dạ, em đổi.
( Lệ chạy đi rót li khác )
 Lệ : Của anh đây ạ!
 Hùng : Cô rót nước nóng thế à?
( Dũng đi ra )
 Dũng : Anh đừng vô lí thế chứ? Đã ngồi một nơi rồi còn đòi hỏi, chị
ấy không rãnh để hầu anh dỡ chứng như thế.
 Lệ : Thôi: Dũng ạ, tại chị mà.
 Hùng : Mày xót à? Vợ tao, tao sai, tao bảo, có phải vợ mày đâu mà mày
đau lòng thế hả?
 Dũng : Anh đừng nói càn, càng là vợ chồng anh càng tôn trọng.
 Hùng ( Cười khẩy ) : Mày nhầm rồi, vợ này là vợ mua được chứ không
phải yêu được.
 Lệ ( Lệ khóc ) : Thôi! Dũng đi học đi, anh Hùng đang mệt nên hơi khó tính.
( Dũng ấm ức nhìn Hùng rồi đi ra )
 Hùng : Cô đừng có rơi nước mắt cá sấu nữa, còn nhẹ đấy, lấy nước rửa
chân cho tôi.
( Lệ đi vào bê một cái thau ra rửa chân cho Hùng, Hùng vừa ngồi vừa
đưa chân lên dí vào má Lệ)
 Hùng : Cô cũng không đến nỗi nào nhỉ?
( Có tiếng chuông điện thoại bàn reo, Lệ đến )
 Lệ : A lô, mẹ à? Sao cơ, bà lại vào bệnh viện à? Để con xem đã, con
cố gắng về, bao nhiêu ạ? Chín triệu rưỡi ạ? Dạ….
( Lệ cúp điện thoại xuống, buồn bã đi về phía Hùng, ngồi xuống rửa
chân mà không nói gì )
 Hùng : Sao? Lại tiền chứ gì? Chín triệu rưỡi à? Tôi cho mười triệu
cho chẵn, nhà cô là cái máy xay tiền à? Mẹ cô sinh ra cô cũng phước ba
đời đấy. A! Kì nhẹ thôi, định giết tôi đấy à?
( Hùng giáng một cái tát vào mặt Lệ )
 Hùng : Mày dìu tao tập đi đi.
( Lệ đứng lên dìu Hùng đi, đi khi thì ngã khi thì nghiêng, Hùng cáu
gắt, Lệ nhịn nhục)
(Bà Oanh đi về, bà Oanh nhìn hai người vẻ mãn nguyện )
Bà Oanh : Bác sĩ nói rồi, nếu con cố gắng luyện tập sẽ khỏi thôi con
ạ, cũng không lâu đâu.
Hùng : Con mong là thế, mà mẹ đi đâu cả ngày?
Bà Oanh : Mẹ đi công việc mà, con biết rồi còn gì?
Hùng : Con chán cái nhà này lắm rồi, như cái nhà tù ấy. Bố mẹ thì đi
cả ngày, không ai nói chuyện với con.
Bà Oanh : Có vợ con đấy.
 Hùng ( Hùng cười khẩy ) : Cô ấy chỉ có việc rửa chân là hợp thôi.
Bà Oanh : Con không được nói thế, Lệ đã vất vả vì con nhiều rồi, phải
biết ơn vợ chứ.
 Hùng : Ơn huệ gì, nhà mình không có tiền thì cô ấy chịu lấy con đấy.
 Bà Oanh : Thôi thôi, mẹ nghỉ một chút đây, con cũng nghỉ đi.
 Hùng : Cô thả tay ra xem. Ô! Mẹ ơi, con đi được rồi này, á…..
( Lệ chạy đến đỡ dậy )
( Bà Oanh vui mừng ôm Hùng )
 Bà Oanh : Tốt quá, cái đà này thì vài hôm nữa mẹ gọi bác sĩ xem sao,
có lẽ con sẽ dần bình phục.
 Lệ : Thật mừng, thế là cuối cùng điều em mong ước nhất cũng đến rồi,
mẹ ơi anh ấy sẽ khỏi thôi.
 Bà Oanh : Ừ! Ở hiền gặp lành mà, công đầu thuộc về con.
( Tại phòng ngủ vợ chồng Hùng, Lệ ngồi bần thần, Lệ nói một mình )
 Lệ : 2h sáng rồi mà không biết đi đâu, từ ngày bình phục lại, suốt
ngày anh ấy đi từ sáng đến khuya mới về. Mình lo quá.
( Có tiếng gõ cửa, Lệ mở cửa ra )
 Lệ : Ơ! Dũng sao ? Chị tưởng anh Hùng.
Dũng : Thấy đèn vẫn sáng, em biết chị đợi anh Hùng, em cũng không ngủ được.
 Lệ : Sao em không ngủ đi mai còn đi học?
 Dũng : Chị ….em lo cho chị…..
 Lệ : Không sao đâu, chị quen rồi.
 Dũng : có thật là người ta có thể quen với việc nhịn nhục như thế
không? Chị có cần thiết phải thế không? Vì cái gì kia chứ? Tại sao chị
hi sinh cho gia đình em nhiều như thế?
 Lệ : Không, chị thấy hạnh phúc mà.
Dũng : Hạnh phúc ư? Hạnh phúc gì khi suốt ngày hầu hạ người khác, hạnh
phúc gì khi có chồng mà như không, làm vợ mà giống nô lệ. Đã bao giờ
anh ấy gọi chị một tiếng em chưa?
Lệ : Dũng…..
Dũng : Em còn biết chị với anh ấy chưa là vợ chồng theo đúng nghĩa đúng không?
Lệ : Tại anh ấy không quên được Kiều Ly.
Dũng : Không phải thế, mà vốn dĩ trong tâm trí anh ấy, chị không phải
là một người vợ.
 ( Hùng đi vào, dáng say xỉn) :
 Hùng : Đúng thế đấy, tao muốn coi nó là gì thì can hệ gì tới mày, mày
yêu nó đúng không?
Hùng( Hùng túm lấy cổ áo Dũng ) : Tao biết mà, đang giữa đêm mà mày
sang phòng chị dâu làm gì?
Dũng : Anh đừng có vu khống.
Lệ : Thôi, Dũng về phòng đi.
Dũng : Không! Để em nói chuyện với anh ấy.
Lệ : Chị xin đấy.
( Dũng ấm ức đi ra )
Hùng : Mày có giỏi thì đứng lại.
Hùng ( Dũng đi ra rồi, Hùng quay vào túm tóc vợ ): Con đĩ kia mày
nhăng nhít với cả em trai tao đúng không?
Lệ : Em xin anh, không có chuyện đó đâu.
Hùng : Có phải từ ngày lấy nhau, tao không thèm động đến mày nên mày
thèm khát đúng không?
 Lệ : Không phải thế đâu….
( Hùng xô Lệ ra giường, Lệ co rúm người lại, vừa khóc vừa run )
Hùng : Không phải à? Được lắm, đêm nay mày sẽ là vợ tao.
( Hùng đè lên Lệ, Lệ chống cự mãi nhưng không nổi, Hùng xé áo Lệ ra…. ) ;
( Đèn tối dần… )
( Sáng mai dậy, Lệ nằm mệt nên thiếp ngủ, Hùng cũng dậy, hốt hoảng
nhận ra đã chung chăn gối với Lệ. Lệ cũng mở mắt dậy, co rúm người
lại. Hùng nhìn Lệ tức giận định đưa tay tát Lệ thì lại tát vào chính
mặt mình, Hùng vừa tát vừa khóc ).
 Lệ : Thôi, anh đừng tự hành hạ mình như thế nữa, em biết đêm qua anh
vì rượu nên mới làm như thế, đây cũng là cái phúc em làm vợ anh, nếu
trời thương em chỉ xin một đứa con thôi, không cần gì hơn cả.
 Hùng : Cô muốn thế chứ gì? Cái này là ý cô đúng không? Được, tôi sẽ
làm cô mãn nguyện, nằm xuống đi.
( Lệ ngơ ngác )
 Hùng : Cởi quần áo ra.
 Lệ : Sao….sao anh nói thế?
 Hùng : Cô cởi quần áo ra, không tôi giết.
( Hùng lao vào Lệ, Lệ cố gắng giãy giụa nhưng không được, một lúc sau
Hùng mặc áo vào, ném cho Lệ một cục tiền )
 Hùng : Đây, tiền đây, cô cầm lấy mà gửi về cho mẹ cô.
( Hùng đi ra )
( Lệ ngồi đờ đẫn, nước mắt chảy dài, cầm tiền lên nói một mình )
 Lệ : Tôi là ai thế này, có phải tôi xấu xa tồi tệ đến thế không? Có
phải tôi mạt hạng thế không? Khi ra đời đã không biết mặt cha, mẹ lại
tật nguyền, một chữ bẻ đôi cũng không biết, những tưởng sẽ kiếm ăn
bằng sức lao
động chân tay của mình. Tôi cũng chỉ mong nuôi em ăn học, mẹ khỏe
mạnh, nhưng không suôn sẻ thế, vì ơn họ nhiều quá, tôi đã sai lầm khi
nghĩ rằng lấy Hùng để trả nợ tấm lòng của Họ. Lấy chồng, chồng không
thèm nhìn ngó tới mình. Lần đầu tiên được chồng yêu lại là lúc say
rượu, khi tỉnh dậy người ta đã hối hận đến nỗi tự tát vào mặt mình,
lần thứ hai được làm vợ thì lại được trả tiền, thế hóa ra mình làm đĩ
với chồng mình.
( Khóc xong cười đau đớn, cười chua chát )


Cảnh 7:

( Tại phòng khách bà Oanh, Lệ đang dọn dẹp thì có tiếng chuông, Lệ ra
mở cửa thì thấy mẹ Lệ và em gái vào, mẹ Lệ là một người tật nguyền,
chân ngắn chân dài )
 Lệ : Mẹ lên sao không báo cho con?
 Mẹ Lệ : Em con gọi mẹ lên nên mẹ mới lên, lên khám bệnh và thăm hai đứa luôn.
 Thủy : Chị dạo này làm bà chủ rồi có khác, ít gọi điện thoại cho em.
 Mẹ Lệ : Con có vẻ gầy và xanh, con vất vả lắm à? Hai mắt thâm quầng thế kia.
 Lệ : Không! Con không sao mà mẹ, ở nhà ai cũng tốt với con.
 Mẹ Lệ : Thằng Hùng nó thế nào? Ở quê Bà Ngoại và các cậu cứ nói có
cháu rể mà không về ra mắt.
 Lệ : Anh ấy bận đi làm, anh ấy tốt lắm mẹ ạ, anh ấy rất thương con.
 Thủy : À chị ơi! Em lại đến kì đóng học phí và tiền nhà rồi….
 Lệ : Ừ! Đợi chị mấy hôm nữa….
 Mẹ Lệ : Con cũng tiết kiệm thôi, bây giờ chị đã là dâu con của nhà
người ta rồi, không phải có lương như ngày xưa….
 Thủy : Làm bà chủ thì nhiều tiền hơn chứ, mẹ cứ lo, mai mốt con ra
trường con trả lại cho.
 Mẹ Lệ : Trả lại đâu mẹ không biết, thấy chị con suốt ngày gởi tiền
thuốc thang cho mẹ, lại tiền ăn học cho con…… ( Mẹ Lệ nắm tay Lệ )
Mẹ Lệ : Mẹ cảm ơn con, nói như thế có vẻ khách sáo nhưng mẹ cũng phải
nói cảm ơn, vì đã thay mẹ chăm sóc em, mẹ biết là con vất vả lắm….
( Bà mẹ Lệ khóc nghẹn ngào, Lệ ôm mẹ )
 Lệ : Không sao mà mẹ, con không vất vả đâu, được thấy mẹ khỏe và em
ngoan là con mừng.
 Thủy : Thế hôm nay cả nhà đi đâu chị?
 Lệ : Bố mẹ thì đi công việc, anh Hùng đi làm, còn Dũng đi học.
Thủy: Mẹ ơi! Mẹ đi mệt rồi, vào phòng chị nghỉ một lát đi.
Mẹ Lệ: Để mẹ hàn huyên tâm sự với chị con đã, từ ngày nó cưới, mẹ đã
gặp mặt đâu.
Thủy: Thôi mà mẹ, mẹ đi vào nghỉ một lát.
Lệ: Hay là thế cũng được, mẹ nghỉ đi, ở đây với con còn dài mà.
(Thủy và Lệ dìu mẹ vào phòng, rồi hai người đi ra)
Lệ: Em có gì muốn nói với chị phải không?
Thủy: Sao chị biết?
Lệ: Chị là chị em mà, có gì em nói đi.
Thủy: Chị….(ngập ngừng)
(Lệ cầm tay em)
Lệ: Sao em ấp úng thế? Mình là chị em mà, có khó khăn gì cứ nói với chị.
Thủy: Chị ơi!.......em lỡ có thai rồi.
Lệ(Lệ sững sờ): Trời……..ơi!
Thủy : Em không biết phải làm sao?
Lệ :  Thế bọn em cưới đi.
Thủy : Chị nói gì thế? Chính em cũng không biết nó là con ai mà.
Lệ : Sao? Sao cơ?
Thủy : Thôi, nói dài dòng lắm, chị không hiểu đâu, từ khi em thông báo
em có thai, bọn nó chạy hết rồi.
Lệ : Bọn nó? Em nói có thai mà lại bọn nó?..... Thế ra……
Thủy : Chị đừng nói đến chuyện đó nữa, em muốn nhờ chị đưa đi giải quyết.
Lệ : Giải quyết là thế nào?
Thủy : Em muốn bỏ nó đi…..
Lệ : Trời…Sao em ác thế?
Thủy : Chị ơi là chị! Sao khi nào chị cũng ngây ngây thơ thơ thế hả?
Thế chẳng lẽ em phải sinh con mới là người có đạo đức.Em đang học,
tương lai đang ở phía trước. Chị không biết bây giờ sinh viên yêu
nhau, bỏ nhau, nạo thai là chuyện thường tình à? Chẳng có gì to tát
cả.
Lệ : Chị không hiểu nỗi nữa, chị không biết em sống thế nào? Hiện đaị
thế nào mà đến nỗi yêu một lúc mấy người. Khi có thai còn không biết
ai là cha của đứa bé, coi chuyện phá thai như chuyện bỏ một cái áo
rách.
Thủy : Chị cứ sống như thời các cụ ấy. Thế chị nghĩ mình cứ sống đan
khăn, vá áo, giữ gìn trinh tiết mới là con gái à? Chị nghĩ giữ cái
thai này và sinh ra nó xong, cuộc đời em như mẹ mình và con em không
có bố như chúng ta?
( Lệ giận dữ tát Thủy một cái )
Lệ : Sao em có thể nói thế hả? Em có thể nói gì cũng được, nhưng đừng
lôi mẹ ra như thế, chị không cho phép em xúc phạm mẹ, mẹ đã tủi nhục
hết cả một đời, may mẹ có hai chị em mình. Người mẹ tật nguyền ấy đã
nuôi em được như em bây giờ đấy.
( Thủy đang ôm má có vẻ uất ức )
Thủy : Chị! Chưa bao giờ chị đánh em đúng không? Chưa bao giờ như thế,
em ghét chị....
( Thủy chạy vào trong )
( Lệ bước theo gọi với, sững sờ như người hối hận )
Lê : Thủy! Chị xin lỗi….
( Lệ ngồi xuống ghế ôm mặt khóc, vừa lúc đó Hùng say xỉn bước vào )
( Hùng vừa cởi áo khoác ngoài, vừa thả người xuống ghế )
Hùng : Sao? Cô ấm ức gì mà cô khóc?
( Lệ ngước lên lau nước mắt )
Lệ : Không! Em có khóc đâu.
( Hùng cúi sát vào mặt Lệ lè nhè, Lệ tỏ ra sợ hãi ?
Hùng : Cô còn cãi à? Mắt còn đỏ thế kia! Cô ấm ức à? Cô lấy tôi cô
thất vọng chán chường à? Tôi bây giờ còn uất ức hơn cô, một thằng công
tử con nhà giàu, đi đâu cũng có thế vơ được một mớ đàn bà xinh đẹp có
học thức, vì một tai nạn mà trói đời với cô, nay có bỏ cũng không bỏ
được, cô đã lợi dụng hoàn cảnh của tôi, cô đã hại đời tôi….
( Hùng vừa nói vừa đè Lệ ra ghế, Lệ chống cự yếu ớt )
Lệ : Đừng, đừng anh Hùng….
Hùng : Đừng à? Tôi đã mua cô, tôi có quyền làm gì thì làm.
( Hùng xé quần áo Lệ ra, vứt từng chiếc một, Lệ đành chịu, khóc một
lúc sau như đã xong, Hùng mặc quần áo vào, lại vứt cho Lệ một cục tiền
vào mặt Lệ. Lệ cảm thấy không chịu đựng nỗi nữa, khoác áo vào, cầm
tiền lên. Hùng cũng vừa mặc xong định vào nhà nhưng Lệ đã ném cục tiền
và hét lên. Trong lúc đó Thủy và mẹ đi trong phòng ra định về, bắt đầu
chứng kiến )
Lệ : Hùng! Đứng lại.
( Lệ vứt tiền vào Hùng )
Lệ : Anh cầm lấy tiền đi, anh cầm lấy tiền của anh đi, anh đừng có
đồng tiền mà muốn làm gì tôi thì làm.
( Hùng quay lại ngạc nhiên, sững sờ vì sự phẫn nộ của Lệ )
(Lệ cầm ấm chén vứt xuống đất )
Lệ : Anh cút đi, anh cút đi, anh là kẻ độc ác.
( Hùng say nên cũng nỗi nóng )
Hùng : Cô dám đuổi tôi à? Bây giờ cô nghỉ cô là bà chủ cơ đấy, cô
tưởng mình là ai cơ chứ?
( Hùng lao vào tát Lệ túi bụi, Lệ ngã vật ra nhà. Bà mẹ Lệ và Thủy vừa
chạy đến, mẹ Lệ khóc lên.Bố Hùng, mẹ Hùng và Dũng cũng về đúng lúc )
Thủy : Anh Hùng! Anh dừng tay lại. Anh là đồ vũ phu.
( Cả nhà chạy đến đỡ Lệ dậy, máu chảy ra nhiều )
Dũng : Anh làm gì thế hả?
Bà Oanh : Sao lại thế hả con?
Ông Quang : Trời ơi! Con với cái.
Mẹ Lệ : Con ơi! Máu chảy nhiều rồi, đưa nó đi bệnh viện.
( Cả nhà túm lại đưa đi, Dũng bế Lệ chạy, Hùng sững sờ ngồi bệt xuống nền nhà )


CẢNH 8

(Ở bệnh viện, mẹ Lệ và bà Oanh ngồi bên Lệ, bà Oanh đang bóc cam, mẹ
Lệ ngồi sát Lệ, lau mặt cho Lệ )
Bà Oanh : Con ăn cam đi.
Lệ : Mẹ để đấy, con không muốn ăn.
Mẹ Lệ : Con cố ăn đi, đừng buồn đau nữa.
Bà Oanh : Mẹ thật không ngờ chuyện tồi tệ đến như thế? Sao con có thai
mà không để ý gì cả?
Lệ : Con cũng không biết mà, cũng không nghén gì cả.
Mẹ Lệ : Thôi, con ạ! Bây giờ con cứ nghĩ đi đừng có khóc nữa, rồi mọi
chuyện sẽ qua.
Bà Oanh : Tôi cũng thay mặt cháu Hùng xin lỗi bà. Cả tôi nữa, tôi suốt
ngày cứ lo việc này đến việc kia, cứ nghĩ cháu nó đảm đang không phải
lo nghĩ gì nữa, tôi đã không biết tụi nó cần một người mẹ về mặt tinh
thần, lần này để sẩy thai tôi đau lòng lắm, nhà tôi không có phúc rồi.
Tôi có lỗi với các con.
Mẹ Lệ : Tôi cũng có lỗi khi không hiểu hết cái mà con gái mình chịu
đựng, tôi là một người mẹ vô trách nhiệm, sinh nó ra không nuôi được
nó, lại để nó nuôi mình, nó đã chịu bao uất ức vì gia đình tôi.
Lệ : Mẹ….mẹ đừng nghỉ thế, con không sao mà.
Bà Oanh : Con hãy tha lỗi cho thằng Hùng, con mới tỉnh dậy, Nó còn
đứng ngoài đấy, chờ con cho vào để nó xin lỗi.
Lệ : Thôi, mẹ ạ! Con klhoong muốn gặp anh ấy.
Mẹ Lệ : Con cho nó một cơ hội, dù con có tha thứ hay không thì tùy con.
( Hùng đã đi vào từ lúc nào, vẻ mặt hối lỗi, bà Oanh dẫn mẹ Lệ đi ra,
Lệ quay mặt đi, Hùng đến bên ngồi xuống ghế )
Hùng : Lệ…
( Lệ nhìn Hùng, có một sự kìm nén )
Hùng : Lệ….hãy tha lỗi cho anh.
Lệ : Tôi và anh có gì với nhau đâu mà lỗi với lầm gì.
Hùng : Anh xin em đấy.
Lệ : Anh Hùng! Tôi và anh như anh đã nói, chỉ đến với nhau vì mục đích
là tiền thôi. Từ bây giờ tôi đã không cần tiền nữa, nên tôi cũng sẽ
không phụ thuộc vào anh, anh cứ đi tìm những người khác mà anh muốn.
Hùng : Lệ! Anh biết là anh có lỗi rồi….
Lệ : Không! Anh không có lỗi gì cả, lỗi là lỗi của tôi, tôi đã nghỉ
giản đơn quá về cuộc đời, cũng có thể vì chữ tiền mà tôi với anh có
cái danh nghĩa vợ chồng, nhưng có một điều mà anh không biết là thực
lòng tôi cũng rất thương anh. Tôi đã cùng anh lớn lên dưới một mái
nhà, dù là giữa chủ và tớ, nhưng anh cũng đã tốt với tôi, anh luôn xem
tôi như em gái. Khi anh có người yêu và vui vẻ, tôi cũng vui vẻ như
anh trai mình có hạnh phúc vậy. Nên khi anh bị tai nạn tưởng như không
sống được, tôi đã đau lòng biết nhường nào, tôi cũng đã nghĩ cuộc đời
mình vất vả. Gia đình anh cũng đã xem tôi như con, sao tôi lại không
làm gì đó để đền đáp. Tôi không có mảy may nghĩ đến lấy anh sẽ được
nhiều tiền. Khi anh đối xử tệ với tôi dù rất đau đớn, nhưng tôi cũng
tự biện hộ cho anh là anh vì đau đớn nên ra thế, nhưng anh đã chuyển
cái khổ đau của anh thành
lòng căm thù dành cho tôi, anh không biết rằng, ngoài vai trò là một
đứa ở, một người vợ hờ, tôi là một người đàn bà. Tôi cần tình yêu và
được yêu, tôi cũng yếu mềm, cũng có lòng tự trọng…..
( Lệ nói và nghẹn ngào , không nói được, Hùng quỳ xuống)
Hùng : Lệ! Anh biết anh sai rồi, anh xin em, ngàn lần xin em tha thứ,
khi anh nghe bác sĩ nói anh sẽ bị liệt hoàn toàn, Kiều Ly lại bỏ anh,
anh đã căm phẫn đến nỗi muốn giết chết tất cả mọi người, anh nhìn cuộc
đời bằng một màu tối tăm. Khi nghe mẹ bàn bạc là anh nên lấy em, anh
lại càng căm phẫn hơn. Từ một người gần như có tất cả lại mất mọi thứ
trong vòng một tích tắc, nên anh đã trút mọi căm thù lên em.
Lệ : Thôi! Em không oán giận anh cũng không oán giận cuộc đời, chúng
ta vốn đã đến với nhau không vì duyên nợ thì chia tay nhau có gì đâu
mà anh phải khổ đau. Tôi nghĩ chia tay là sự giải thoát cho nhau thôi.
Hùng : Không! Không được Lệ ơi! Trước đây anh cũng nghĩ thế, anh cứ
nghỉ em là sợi dây trói đời anh lại, nghĩ em là gánh nặng của đời anh.
Nhưng những ngày qua anh đã dằn vặt, đã đau khổ, đã nhận ra cầm trong
tay viên ngọc mà tưởng hạt cát. Anh đã nhận ra anh không thể thiếu em.
Từ lúc lớn lên dù nhiều hơn em một tuổi, nhưng từ bữa cơm đến giấc ngủ
em đều lo cho anh, mẹ đã ít ở bên anh nên anh cũng thiếu thốn tình
cảm. Khi anh đau khổ và bế tắc nhất, em đã ở bên chia sẻ và giúp đỡ
anh vượt lên. Anh cứ nghĩ đó là điều đương nhiên nên anh không trân
trọng nó. Bây giờ mất em rồi anh mới sợ… và anh mới nhận ra anh không
thể thiếu em trong cuộc đời….
( Dũng và Thủy bước vào, Dũng đến túm cổ áo Hùng )
Dũng : Anh đi ra đi, anh không có tư cách gì mà nói những điều đó nữa.
Hùng : Dũng…anh…
Lệ : Dũng đừng làm thế.
Dũng : Tôi bây giờ nói chuyện với anh, với tư cách là một thằng đàn
ông cứ không phải là thằng em. Anh cứ nghĩ hành hạ người ta như thé
nào rồi cũng một lời xin lỗi là xong à!
Hùng : Không, anh không nghĩ thế.
( Thủy đến cầm tay Hùng dắt ra cửa )
Thủy : Thôi anh ra đi, Dũng đang nóng.
( Thủy và Hùng đi ra, Dũng ngồi xuống gần Lệ )
Dũng : Chị đỡ chưa, em lấy gì chị ăn nhé?
Lệ : Không! Chị không muốn ăn.
Dũng : Chị ăn đi, chị yếu lắm rồi.
( Lệ nhìn Dũng cảm động )
Lệ : Dũng….
Dũng : Chị đừng nói gì nữa, em hiểu chị mà. Từ nay chị sẽ sống một
cuộc sống khác, chị không phải làm nô lệ cho nhà em.
Lệ : Không! Chị không nghĩ làm nô lệ gì cả, nhưng chị cũng đã suy nghĩ
kĩ rồi, chị sẽ về với mẹ một thời gian để tĩnh tâm, sau đó chị sẽ học
một cái nghề để tự nuôi bản thân, chị sẽ bước sang một con đường khác,
có lẽ sẽ vất vả và gian truân hơn khi chị bắt đầu với con số không,
với những tổn thương mà chị đã phải trải qua, nhưng chị sống là chính
mình.
Dũng : Em cũng nghĩ thế, chị phải thoát ra khỏi bốn bức tường gia đình
em. Chị sống cho mọi người như thế cũng quá đủ rồi.
( Thủy đi vào đến ôm lấy Lệ )
Thủy : Chị ơi! Em không muốn nói lời xin lỗi chị, bởi lỗi lầm của em,
em không muốn được chị tha thứ. Em không hình dung ra, để có được tiền
nuôi em ăn học chị đã trải qua những điều khủng khiếp như thế nào,ngàn
lần em không thể tha thứ cho bản thân mình. Em đã sống mà không trân
trọng những gì mà mình đang có, em đã đánh đổi cả cuộc đời chị để lấy
những phút giây nông nỗi và những tháng ngày vô bổ của em…
Lệ : Em, chị cũng có lỗi khi đã nuông chiều em quá mức, đã không
nghiêm khắc với em và quan tâm tới cuộc sống của em…
( Ông Quang, bà Oanh, mẹ Lệ và Hùng đi vào )
Ông Quang : Bố cũng xin lỗi con, là người trụ cột trong gia đình mà bố
hời hợt với các con quá.
 Bố đã chạy theo đồng tiền và chức tước mà quên đi rằng các con mình
cần mình những gì, không biết các con mình buồn hay vui, cuộc sống
tình cảm nó thế nào? Bây giờ mọi sự là ở con, tha thứ hay không là
tùy. Bố mẹ không dám xin con tha thứ cho Hùng, vì nó lớn rồi nó phải
trả giá cho việc mình làm.
Lệ : Vâng! Con cần thời gian để chiêm nghiệm cuộc sống, nhưng dù mai
này con và Hùng có thế nào, con mãi mãi là con của bố mẹ.
Bà Oanh : Cảm ơn con, cảm ơn con đã tha thứ cho chúng ta, mọi thứ sau
này sẽ do con quyết định.

Hết.



Lượt truy cập : 10.577

Trong tháng : 1.199

Trong tuần : 205

Truy cập trong ngày : 29

Đang online : 2

 
 
© 2013 HKMedia
Công ty Cổ phần Công nghệ
tai camera360tải iwinGame candy crush Truyền thông Đa phương tiện HK (HK Media)
VPGD: Số 9, ngõ 75 phố vĩnh phúc, phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại: 043.247.4279 | Fax: 043.247.4288
Website: www.chokich.vn | www.hkmedia.vn/chokich
Email: info@hkmedia.vn
 

Designed by Web123.vn™