Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Quên mật khẩu?
Tags được quan tâm

Mò Sâm - Banh


      Kịch ngắn:

                Mò Sâm banh

 
                               “Dựa theo truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao”
                                               Biên soạn: Song Thụy
 

 
                                                       NHÂN VẬT


                       Ông Tư­ :  Khoảng 50 tuổi. Làm bếp cho một gia đình viên chức ngư­ời Pháp
                       Tề : Con trai duy nhất của ông Tư, khoảng 14,15 tuổi
Ông chủ :  Một viên chức người Pháp
Bà chủ :  Vợ ông chủ


 
                    (Câu chuyện xảy ra ở Việt Nam vào những năm 40 của thế kỷ XX)



           
                                      (Cảnh nhà ông chủ người Pháp. Giữa sân khấu là một cái bể nước to xây bằng xi măng có đắp nổi các họa tiết theo phong cách Gothic.Vẻ như chiếc bể được chăm sóc rất cẩn thận. Thằng Tề đang cần mẫn lau sạch các mặt bể, Giọng bà chủ the thé sai khiến. Ông bếp T­ư đang chạy đôn chạy đáo thu xếp công việc)
Bà chủ :        Tư... mày làm thế nào mà Sô cô la dính đầy váy bà thế này? Mà cái váy này bà dự định tiếp khách tối nay đấy!
Ông Tư­ :       Dạ, bẩm bà để con giặt rồi là lại cho bà .
Bà chủ :        Khách đến đến nơi rồi, không kịp là bà đánh tuốt xác ra... Tư... giời ơi  mày làm thế nào mà chó bĩnh đầy sân ra thế này. Khách đến thì mặt bà ra cái mặt gì, Giời ơi! Mày làm bà khó chịu quá...
Ông T­ư :        Dạ, bẩm bà con dọn ngay ạ.
Bà chủ :         Ối giời ơi cái gì thế này... Tư... bà đã bảo mày đuổi hết cái lũ chim chết tiệt đậu trên nóc nhà bà sao mày không đuổi để nó ỉa đầy vào tóc bà thế này... đồ vô tích sự bà cho mày một trận này... chết mày này (Ngật ngưỡng đuổi theo vụt tới tấp vào người ông Tư) Tư... mày có dừng lại cho bà đánh không thì bảo. Mày cứ chạy như thế làm sao bà đánh mày được. Mày làm bà đứt hơi, bà giết mày...
Ông T­ư :         Ối đau quá bà ơi! Bà tha cho con, con xin bà, bà nể tình ngày xưa con cứu bà chết đuối ở ao làng mà tha cho con, con đội ơn bà.
Bà chủ :         (Bà chủ chững lại, trong phút chốc bà thoáng xúc động) Ừ nhỉ, mày không nhắc thì bà quên. Ngày ấy ở làng mình có cái ao. Cả làng ăn uống, tắm rửa cũng nhờ vào cái ao ấy.
Ông T­ư :        Dạ, cả ...
Bà chủ :         Ừ phải rồi, cả các việc khác nữa. Hồi ấy bà còn bé quá, ra bờ ao xem bọn con trai tập bơi, không may xẩy chân ngã xuống, cũng may mà có mày đến cứu bà.
Ông Tư :        Vâng, ngày ấy nghèo mà thương nhau lắm. Còn bây giờ bà lấy chồng Tây, bà đâu còn nhớ nữa.
Bà chủ:          Đôi khi kỷ niệm vẫn trở về khắc khoải trong tim bà. (Hai người lại gần gục vào vai nhau). Trong mơ bà vẫn thường thấy lại ngôi nhà tranh vách đất, thấy lại  những hàng cau, những con đường lát gạch nghiêng. Bà còn nhớ như in cái cảm giác đói ăn, có lần mày đã dúi cho bà củ giáy, sao mà ngon đến thế… (Chợt kêu ré lên) Tư... mày làm bẩn hết váy bà rồi, bà ghét mày quá... thôi được hôm nay bà có khách bà cần để cho tâm hồn thư thái, mai bà hỏi tội mày sau. (Vào khuất)
Tề:                  Gớm phách lối. Xưa thì cũng chân đất mắt toét, dử bám lằng nhằng, giờ lấy được chồng Tây thì ra chiều đài các, có mà đài các dởm.
        (Ông Tư quay lại thấy Tề đang vục nước bể uống, ông bực tức vụt cho Tề một trận)
Ông Tư :        Tổ cha thằng cả thộn này, mày ở quê lên đây cả tuần nay rồi,  tao đã nói với mày bao lần mà mày cấm để vào đầu, rằng là mày tuyệt không được ngậm cái mồm dơ dáy của mày vào cái gáo múc nước của ông bà chủ kia mà.
Tề :                 Con xin lỗi thầy, lần sau con chừa.
Ông Tư :        Chừa cái mả cha mày, này thì chừa, này thì chừa...(Ông bếp cầm que đuổi theo vụt con) Ông bà chủ mà biết thì mày đi kiếm chiếu rách mà chôn bố đi con ạ.Thôi, đi lấy cồn lau cái miệng gáo đi.
Tề :                 (Lẩm bẩm) Chắm cái bể còn hơn chăm bố. Bố ở quê chết thì thây kệ, cái bể mà bẩn một tí là gào lên. đúng là coi bể hơn bố.
Ông Tư:         Mày lẩm bẩm cái gì đấy hả?
Tề:                  Đâu, con có lẩm bẩm gì đâu.
Ông Tư:         Thôi đi lau bể đi.
Tề:                  Thầy ơi... thế cái bể nó là cái gì mà khiếp thế hả thầy?
Ông Tư :        Lại đây...(Nói nhỏ) chả là thế này. Ông chủ là giống người cao quý, từ Mẫu quốc sang xứ An Nam mọi dợ mình, cái gì cũng sợ, nhất là nước bẩn,Vì ông sợ lây bệnh truyền nhiễm. Ông chủ quí cái bể nước lắm. Vợ ông, ông còn cho kẻ khác cầm tay,chứ cái bể nước, đứa nào mà thò tay vào là ông ấy giết...
Tề:                  Chả bù cho quê mình. Hai mẹ con ra ao, con tè mẹ rủa rau, chết ai đâu.
Ông Tư :        Cha bố anh, tăm tối lắm con ạ...(Ông chủ xuất hịên) Dạ bẩm ông...
Ông Chủ :      (Lừ lừ tiến về phía cái bể nươc,rút trong túi áo ra một cái ly. Ông Tư vội chay đến múc ít nước rót vào cái ly ấy. Ông chủ ngắm nghía kỹ càng rồi gật đầu. Đoạn, ông lấy trong túi ra chiếc khăn Mùi xoa quệt vào thành bể rồi dương mục kỉnh lên nhìn, ông chợt rú lên) Non... Bêp... cái gì đây?
Ông Tư :        Dạ... vẫn còn bụi ạ.
Ông chủ :       Bụi à? (Ông chủ ra hiệu cho ông Tư để hai bàn tay xuống đất rồi lấy Ba-toong vụt cho hai nhát đau điếng) Tao không muốn ác như thế, nhưng với kẻ ở phải xử nghiêm, không thì loạn... Chiều nay tao tiếp khách, tao còn chai Sâm banh quý ở dưới hầm rượu. Mày xuống lấy lên, nhớ lau chùi sạch sẽ. Tao đến Sở.
Ông Tư :        Dạ để con mở cửa. (Tiễn ông chủ xong, ông Tư lật đật vào mang chai Sâm-banh ra, ông suýt làm rơi vì tay đau)
Tề :                 Thầy... thầy khổ quá!
Ông Tư :        Phận kể ở người hầu, không được nhắc đến chữ “Khổ”. Có khổ cũng phải cắn răng vào mà chịu.Thời buổi này có việc làm như thầy mày là phúc đức lắm rồi. Ngoài đường kia kìa, chết đói như ngả dạ. U mày cũng chả chết đói đấy thôi.
Tề :                 Con còn nhớ như in. Hồi ấy, U con ốm liệt giường, nhà còn ít cháo, U nhường hết cho con. Con bé quá, chẳng biết gì... ăn hết, lại còn  đòi ăn thêm... thế rồi U chết...Nếu là bây giờ thì con không ăn đâu. Con nhường cả cho U, biết đâu U đã không chết …
Ông Tư:         Cái dạo U mày mất, tao không về được ... chắc U mày hận tao lắm.
                       Thôi, chuyện qua rồi. Cái số U mày nó thế, thôi... vui lên mà sống con ạ.Thôi chết, tao quên khuấy đi mất, hôm nay là ngày giỗ của U mày     
                                (Ông Tư ngó trước ngó sau rồi chạy vào trong. Ông mang ra một cái chậu con và ít tiền vàng)
Tề :                 Thầy làm gì đấy?
Ông Tư :        Tao đốt cho U mày ít vàng... Bà ơi, hôm nay là ngày giỗ của bà, tôi gửi cho bà ít tiền bà tiêu cho thoải mái. Bù lại những ngày bà phải sống khổ sống sở, chết đói chết khát. Bây giờ tôi đã có việc làm rồi, tôi sẽ cố làm tròn bổn phận với nhà chủ, giữ việc làm rồi còn lo tương lai sau này cho thằng Tề. Bà sống khôn, thác thiêng phù hộ cho hai cha con tôi nghe bà.
Tề :                 Thầy ơi, thầy nhìn kìa... tàn bay kìa, thế là u con nhận được tiền của thầy rồi đấy. U ơi... U nhận được tiền chưa? Thầy con gửi tiền cho U đấy. Nhiều lắm U không sợ đói nữa đâu. U ơi , Ucó nghe con nói không?...Tàn ơi... bay đến chỗ U tao đi, Bay đi...U ơi...
Ông Tư :        Tề... coi chừng tàn rơi vào bể nước... cẩn thận chai Sâm-banh...
(Tề quờ quạng xua tàn bay đi sơ ý làm rơi chai Sâm-banh xuống bể) Chết rồi, chai Sâm banh rơi mẹ nó xuống bể rồi. Thế này thì bằng mày giết tao rồi còn gì. Mày ngó xem nó đâu.
Tề :                 Tối như hũ nút ấy, đếch nhìn thấy gì đâu thầy ơi.
Ông Tư :        Thế thì chết cha tao rồi. Có khổ tôi không cơ chứ lỵ.
Tề :                 Thầy ơi, hay để con lấy gậy chọc?
Ông Tư :        Không được chọc bất cứ thứ gì vào đấy.
Tề :                 Hay đi lấy chai khác?
Ông Tư :        Còn có mỗi một chai.
Tề :                 Hay để con trèo vào con mò?
Ông Tư :        Tao lậy mày. Mày hôi hám bẩn thỉu, mày mà nhẩy vào thì vứt bố nó bể nước của người ta đi. Bà nó ơi, phen này tôi mất việc rồi...
Tề :                 Thầy ơi... đằng nào cũng chết.Thầy cứ cho con liều con nhẩy vào, ngoài bệnh tổ đỉa với bệnh ... đái dầm, con chẳng bị bệnh gì đâu, không sợ lây đâu thầy ạ.
Ông Tư :        ...Thôi đến nước này… thì cũng đành thôi. U nó ơi, lần đầu tiên tôi làm cái việc ăn gian nói dối, U nó tha tội cho tôi. Mày đi vào dội sạch cái người mày đi (Ông don dẹp tàn vàng)
Tề :                 Thầy ơi xong rồi, thầy đỡ con vào.
Ông Tư :        Ừ , nào xuống đi, thả tay nhá... Thấy chưa?
Tề :                 Chưa ạ, mát hơn cả tắm sông, sướng quá há há.
Bà chủ :         Bếp... chúng mày làm gì mà nheo nhéo thế hả...
Ông Tư :        Dạ bẩm bà... co... con đang... ha... hát ạ (ÔngTư vừa run như cầy sấy vừa hát Sẩm)
         Bây giờ mân mới hỏi đào
         Vườn hồng có lối, ai vào hay chưa, ai vào hay chưa?
         Mận hỏi thì đào xin thưa...
Bà chủ:          Tư ơi! Hôm nay Tư làm sao thế hả Tư? bà nhớ là hai hôm nay bà có quật tư cái nào vào đầu đâu mà hôm nay Tư như thằng điên thế hả Tư. Tư ơi lại đây bà bảo này. Tư có biết là vừa rồi bà đang ngủ không? Thế mà Tư lại hát Xẩm. Ngày xưa bà thích hát Xẩm lắm. Tư hát làm bà nhớ quê da diết. Nhưng hôm nay Tư hát không đúng lúc làm bà mất ngủ bà đánh chết cha Tư bây giờ. Ối giời ơi Tư lại còn tránh làm bà ngã giập hết... đồ đạc thế này à. Thế này thì tan vỡ hạnh phúc gia đình bà rồi. Bà thì bà giết... ấy quên, cáu quá nó nhăn nheo, khách đến lại chê bà già. Bà tha cho Tư lần này, mai bà hỏi tội nhá. (Vào khuất)
Tề :                 Thầy ơi thấy rồi.
Ông Tư :        Thấy rồi à...(Ông phấn khởi quá, hát rất to) Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào...Đưa đây cho thầy (Ông Tư mừng quýnh đỡ chai Sâm banh như đỡ đứa trẻ mới chào đời rồi chạy biến vào bếp)
Tề :                 Ơ thầy ơi thầy quên con à?
Ông Tư :        Ấy chết, thầy quên...(Ông cười khà khà) Nào đưa tay cho thầy... Cha bố mày, con nhà đói mà nặng như cái cối đá lỗ ý. Nào một... hai... ba... (Bỗng có tiếng mở cửa, ông chủ về)
Ông chủ:        Mày sao thế?
Ông Tư :        (Ông Tư đờ như cây chuối hột, Lập cập hát một cách bột phát)
                             Mận hỏi thì đào xin thưa
      Vườn hồng có lối nhưng không được vào...
Ông chủ :       Thằng này phải gió hay sao thế nhỉ? Trông nó hôm nay rất khả nghi (Ông chủ chạy vội vào nhà kiểm tra,xong trở ra) Lạ nhỉ... đồ đạc còn nguyên, chả mất thứ gì. Bếp, lại đây, lại đây... lại đây (Ông Tư lẩy bẩy tiến vế phía ông chủ. Ông chủ đi đến chỗ bể nước ngó vào xem, ông hét lên) Bếp... rất tốt , rất sạch Tkhe biêng...
Ông Tư :        Dạ, sạch lắm ạ...
Ông chủ :       Bếp, lại đây. Anh có biết trong cơ thể con người có bao nhiêu phần trăm là nước không ?
Ông Tư :        Dạ bẩm ông, theo con quan sát thì... mỗi lần khoảng một cốc.
Ông chủ :       Anh ngu quá, mà ngu là phải thôi.Tôi đang nói gì nhỉ? À trong cơ thể con người thì bẩy mươi phần trăm là nước. Nước ấy ta lấy đâu ra? Lấy từ nước sinh hoạt mà ở đây là nước mưa, một thứ nước không đảm bảo vệ sinh nhưng ta không được quyền chọn lựa, vì lịch sử đã để lại dấu ấn thảm khốc trên mảnh đất này, một mảnh đất mọi rợ mà mỗi một người dân là một con thú hoang vô thừa nhân .Vì vậy phải có ai đó đến đây khai sáng cho cái dân tộc tăm tối này, đưa họ ra khỏi bóng đêm của sự dốt nát. Lực lượng tiên phong ấy không ai khác ngoài giống người thượng đẳng, vĩ đại, siêu việt và thần thánh...
                                (Ông Tư như thấy tai mình ù đi. Ông không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ còn thấy trước mặt mờ mờ hình dáng ông chủ khoa chân múa tay mải mê diễn thuyết)
Ông Tư :        ... Thằng Tề... Tề ơi
ÔngChủ :       Không phải thằng Tề mà là người Pháp, Người Pháp Sẽ thống trị thế giới. Cả thế giới sẽ phải biết ơn thượng đế vì đã sinh ra giống nòi Pháp.. thuần chủng .. đẹp đẽ .. thượng đẳng. Anh rõ chưa?
Bà Chủ:         Bếp bếp bếp ... Khách đến rồi ra cổng đón khách nhá...
Ông chủ:        Khách đến rồi, nhanh tay lên
Bà chủ :         Bếp ... chai Sâm Banh đâu...
Bếp ... mang thêm mỡ muối…
Bếp ... khăn lau…
Bếp... Mang hết lên đây... Bếp... Bếp ...Bếp...
                                 (Ông bếp Tư  mệt quá xỉu đi. Bên tai  ông văng vẳng tiếng nhạc du dương cùng những lời chúc tụng bằng tiếng Pháp. Lát sau ông tỉnh dậy. Lại nghe tiếng bà chủ the thé…)
Bếp khách khứa về hết cả rồi, don dẹp cho sạch sẽ nhá.                       
Ông Tư :        Dạ bẩm bà vâng ạ (Ông Tư ngó nghiêng rồi lại chỗ cái bể nước khe khẽ gọi) Tề ơi đưa tay thầy kéo lên, ông bà chủ đi nghỉ cả rồi... Tề ơi... Con ơi...(Một thoáng hoảng sợ,ông Tư chui vào bể nước. Lát sau ông hì hụi vác xác Tề chui ra.Ông gồng mình khỏi bật lên tiếng khóc rồi kéo xác Tề vào trong phòng mình.
                                 Đêm dần trôi qua, có tiếng gà gáy sáng. Ông chủ đã dậy và đang tập thể dục.Ông Tư khúm núm đến bên cạnh)
Ông Tư :        Dạ bẩm ông bà
Ông chủ :       Gì thế
Ông Tư :        Bẩm ông bà, đêm qua thằng cu Tề nhà con nó trúng gió, nó chết rồi ạ...Ông bà cho con nghỉ vài hôm, con mang cháu về quê chôn cất
Ông chủ:        Giê Su Ma lậy Chúa tôi bệnh dịch hả?
Bà chủ:          Hả... bệnh dịch ... (Bà ngã xỉu bất tỉnh)
Ông chủ:        Mang nó đi ngay, ngay lập tức. Lậy Chúa xin chúa cứu vớt chúng con.
Bà chủ:          Chúng mày đâu…dậy rắc vôi bột khắp trong ngoài, trên dưới cho tao, mau ... (Xỉu tiếp)
                              (Ông Tư rắc vôi bột lên xác Tề rồi khệ nệ mang xác Tề ra khỏi cổng. Ra đến bên ngoài, ông đặt con xuống )
Ông Tư :        May quá, ông bà chủ vẫn không biết được là thằng bé đã ngâm trong bể nước mấy tiếng đồng hồ, đúng là trời còn thương… Con ơi! Mày sợ mất giỗ hay sao … mà chết đúng vào ngày giỗ của mẹ mày... Tề ơi...
                                  
                                                        Hết
                                     
                                                                                      
                                            
 
 

Các tác phẩm khác

Lượt truy cập : 43.541

Trong tháng : 153

Trong tuần : 153

Truy cập trong ngày : 11

Đang online : 2

 
 
© 2013 HKMedia
Công ty Cổ phần Công nghệ
tai camera360tải iwinGame candy crush Truyền thông Đa phương tiện HK (HK Media)
VPGD: Số 9, ngõ 75 phố vĩnh phúc, phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại: 043.247.4279 | Fax: 043.247.4288
Website: www.chokich.vn | www.hkmedia.vn/chokich
Email: info@hkmedia.vn
 

Designed by Web123.vn™