Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Quên mật khẩu?
Tags được quan tâm

MŨI KIM

 
 
KỊCH NGẮN
 
MŨI KIM!

TRẦN KIM KHÔI


NHÂN VẬT:
1/ PHƯƠNG HÀ:         30 TUỔI  - TÌNH NGUYỆN VIÊN
2/ HỒNG DUNG:                   8 TUỔI – BỊ NHIỄM HIV
3/ LINH NHÓC:            12 TUỔI – NGHIỆN MA TÚY.
4/ HÙNG DŨNG:                   35 TUỔI – TẬT NGUYỀN – BÁN VÉ SỐ
5/ THẢO ĐEN:             30 TUỔI – GÁI GIANG HỒ.
6/ THANH NIÊN 1:      GIANG HỒ.
7/ THANH NIÊN 2:      GIANG HỒ.
 
 
Sau một dãy nhà gạch tăm tối ở thành phố, chỗ có cây cối rậm rạp, đất đai lồi lõm, nhìn thấy Phương Hà – một cô gái gầy ốm khoảng 30 tuổi đang đi lượm những ống kim tiêm bỏ lại của những con nghiện.
Hai thanh niên là con nghiện, bịt mặt xuất hiện, lăm lăm mũi kim trên tay hăm dọa Phương Hà.
THANH NIÊN 1:    Con mẹ kia, làm gì mà ngày nào cũng ở đây? Nhiều lúc tụi tao đang phê, thấy mày ra, tưởng công an hay hội phụ nữ giả dạng, vắt giò lên cổ chạy trối chết! Biến mau cho tụi tao… phê!
PHƯƠNG HÀ:      Chị đang lượm ống kim tiêm của tụi em vứt lại! Nhiều quá… Nằm la liệt đây này… Lúc phê thuốc, tụi em đâu có để ý… Lỡ giẫm phải, nguy hiểm lắm!
THANH NIÊN 2:    Nguy hiểm gì? Cùng lắm là nhiễm HIV thôi! Biến nhanh con mẹ! Thấy mặt mẹ, con hết phê nổi!
PHƯƠNG HÀ:      Lượm xong chỗ này, chị đi! Nhường “vùng sung sướng” lại cho hai em! Yên tâm!
THANH NIÊN 1:    Đừng giở giọng đạo đức giả ra đây! Biết hết ruột gan phèo phổi mấy mẹ rồi… Định lân la làm quen rồi dụ tụi này đi cai nghiện, đúng không? Thứ nhất là cai tại gia/ Thứ hai cai “trại”, thứ ba cai… cộng đồng! Còn lâu…tụi này mới xa nàng tiên nâu!
PHƯƠNG HÀ:      Một số bạn bè của các em cũng đang cai ở chỗ chị… Nếu hai em thích, chị sẽ đưa về…
THANH NIÊN 2:    Con mẹ này ngu mà lì… Có biết hai thằng này cai bao nhiêu lần rồi không? Còn đứng đó lãi nhãi thuyết giáo nữa, tao cho chỗ kim này vào bụng là thủng ruột bây giờ…
THẢO ĐEN:          (Xuất hiện) Thôi đi! Hai thằng cò nhang, nhìn lại mình có đáng mặt đàn ông không? Ăn hiếp phụ nữ à? Ngon thì ăn hiếp tao này…
THANH NIÊN 1:    Ai mà thèm ăn hiếp con mẹ này…
THẢO ĐEN:          Gì? Con mẹ?
THANH NIÊN 1:    Ai mà thèm ăn hiếp… chị này… Chẳng qua tụi em thấy chỉ bao đồng…  Ngày nào cũng ra “vùng sung sướng” này lượm kim tiêm… Làm ảnh hưởng đến năng suất chích choác của tụi em, nên hai đứa rủ nhau hù chỉ chút thôi…
THẢO ĐEN:          Rồi bà này có sợ tụi bây không?
THANH NIÊN 2:    Giống như chỉ điếc không sợ súng, cùi không sợ lở… Tụi em dí kim sát người mà chỉ vẫn đứng im!
THẢO ĐEN:          Kim à? Chừng này thì đủ thiếu cái con mẹ gì? Tụi bây có biết trước đây bả đã từng đưa vô người bả bao nhiêu mũi kim loại này không?
THANH NIÊN 1:    Chị Thảo Đen nói sao? Nghĩa là trước đây con mẹ này, à không, chị này cũng đã từng…tứng… tưng…?
THẢO ĐEN:          Đúng! Nó đã từng giống tao!
THANH NIÊN 2:    Đứng đường, gái gọi, giựt dọc, xì ke, ma túy… Tóm lại là tứ đổ tường?
PHƯƠNG HÀ:      Ngạc nhiên à?
THANH NIÊN 1:    Chỉ đã… quay đầu là bờ…?
THANH NIÊN 2:    Để giã từ làn khói trắng?
CẢ HAI:                Bái phục! Bái phục!
                             Bất ngờ hai thanh niên tấn công dồn dập Phương Hà.
THANH NIÊN 1:    Đánh cho mày nhớ! Không muốn giang hồ, không muốn sung sướng nữa thì đi chết đi… Bày đặt đến đây giở giọng đạo đức giả… Ruồi nó cười cho!
THANH NIÊN 2:    Tao nói cho mà biết, bao giờ mày rửa sạch cái quá khứ nhơ nhớp, bẩn thỉu, hôi tanh của mày đi thì lại đây nói chuyện tử tế với bọn này… Miệng mày còn hôi thuốc thì đừng mong khuyên tụi tao! Ông bà già tao lạy như tế sao, tao còn không bỏ nữa là một đứa từng nghiện như mày… Nể chị Thảo Đen, không thì tao đâm nát người mày bằng kim tiêm cho bỏ ghét rồi. Đi!
THANH NIÊN 1:    Bất kỳ lần nào quay lại đây, tụi tao thấy cái bản mặt đạo đức giả của mày thì tụi tao đâm cho nó nát luôn đấy, hiểu chưa? (Hai thanh niên bỏ đi.)
THẢO ĐEN:          (Chăm sóc cho Phương Hà) Bà có sao không? Bà đừng giỡn với tụi này! Lần sau nó bắt gặp bà lảng vãng ở đây khuyên nhủ, nó thịt bà đó!
PHƯƠNG HÀ:      Tao không sợ bị đánh! Làm nghề này, tao đã chạm mặt rất nhiều giang hồ anh chị còn dữ tợn hơn bọn này, từng đánh tao bầm mình bầm mẩy nhưng tao vẫn muốn làm. Rồi sau đó có người cũng theo tao về trung tâm để cai nghiện… Tao chỉ ngại người ta nhắc tới quá khứ, nhắc tới “lý lịch đen” của mình, đem nó ra mắng chửi, chì chiết… Nhiều lúc như thế tao muốn bỏ nghề, quay lại cho đường cũ!
THẢO ĐEN:          Nghe nói đang làm sếp ở Trung tâm cai nghiện cộng đồng mà, lên hương rồi mà?
PHƯƠNG HÀ:      Sếp gì đâu… Tao chỉ là nhân viên tình nguyện phụ trách chăm sóc giáo dục các em nghiện ma túy và nhiễm HIV thôi! Đây là mơ ước của tao! Tránh xa nghề đi khách, đêm đêm phải ăn ngủ với những người mà mình không yêu thương; tránh xa những cơn nghiện vật vã… Khi đói thuốc thì con người chẳng ra con người…
THẢO ĐEN:          (Ra vẻ bí mật) Tôi nói bà nghe, nếu bà nghe tôi, quay lại con đường cũ, thì tôi hứa sẽ không bao giờ để bà đói thuốc… Này, có đây này, muốn chơi lại không? Làm một “choác” ngay bây giờ, nhé!
PHƯƠNG HÀ:      Mày điên rồi hả Thảo! Mày mà còn giấu thuốc trong người để đi dụ dỗ những người khác thì công an họ bắt bỏ tù có ngày…
THẢO ĐEN:          Không chích nữa thì thôi, đỡ tốn, làm gì lớn giọng đạo đức giả thế? Với cái giọng này, bà đã lừa được bao nhiêu người rồi? Đặc biệt là lừa những người nhẹ dạ luôn tin là bà đi xin tiền về chăm lo cho những đứa trẻ?
PHƯƠNG HÀ:      Thảo Đen, mày nói thế là sao?
THẢO ĐEN:          Là sao, ai mà biết!
PHƯƠNG HÀ:      Từ ngày đi làm tình nguyện đến giờ, chiếc xe Cup cà tàng tao vẫn chưa đổi được, cơm ăn ngày ba bữa còn phải lo từng ngày, ý mày nói tao kiếm tiền trên thân xác những đứa trẻ bị bệnh và đang nghiện, đúng không?
THẢO ĐEN:          Những  cái  vỏ bọc xe cộ tồi tàng, quần áo rách rưới đó chẳng qua để che mắt thiên hạ thôi… Giống như hồi làm gái, muốn móc được tiền nhiều của khách thì phải tỏ ra mình là gái nhà lành, gái ngoan, bị ép đi khách…
PHƯƠNG HÀ:      Cái đó thì tao có! Nhưng nó đã là dĩ vãng, là quá khứ rồi! Bây giờ, tao chỉ hết lòng chăm sóc những đứa trẻ nhiễm bệnh và nghiện ma túy mà thôi…
THẢO ĐEN:          Hết lòng đôi khi đó cũng là một vỏ bọc… Tôi nghe người ở trung tâm nói bà lợi dụng uy tín đối với các con, lợi dụng các mác đã quay đầu phục thiện, đến gõ cửa nhiều cơ quan, ban ngành và đặc biệt là các nhà hảo tâm, Mạnh Thường Quân để xin tiền… Xin được không nộp vào quỹ của trung tâm mà “ăn” riêng một mình… Kinh tớm!
PHƯƠNG HÀ:      (Tức giận, nắm áo Thảo Đen) Ai? Ai nói? Mày mà không chỉ ra được người nói, tao sẽ giết mày!
THẢO ĐEN:          (Vật lại Phương Hà) Bà đừng giở thói giang hồ ra đây… Tôi nghe thế nào thì thuật lại y như thế!
PHƯƠNG HÀ:      Là họ ghét tao, họ nói xấu tao mày hiểu không? Tiền tao xin được, số tao đem cho những chị em như mày mượn là vốn để thoát khỏi mại dâm, làm kế sinh nhai; số tao trang trải cho việc vận động những đứa trẻ nghiện vào trung tâm; và quan trọng nhất là tao đem nộp tiền học phí cho những đứa trẻ có cha mẹ nghiện ma túy chết, bỏ tụi nó lại một mình… Rất, rất nhiều khoảng tiền tao phải chi… Nhưng toàn chi cho các em, các con… Đây, đi lượm kim tiêm, ống chích mà tao phải mang theo bánh mì, nước uống là mày hiểu rồi!
THẢO ĐEN: Sao bà bức xúc thế? Bà nói thật à?
PHƯƠNG HÀ:      Trước đây, mày là đứa bạn thân của tao… Giờ còn nghi ngờ tao…
THẢO ĐEN:          Tôi không nghi ngờ, nhưng tôi cũng ghét bà… Bà đang làm đĩ giống như tôi, hút chích sướng như tôi, bị xui mấy thằng cha, con mẹ dẻo miệng, dụ dụ dỗ dỗ, thế là nản chí làm đĩ, bỏ bê hút chích để đi làm cai nghiện. Mỗi tháng nhận những đồng lương chết đói, làm sao sống nổi… Này, Phương Hà, bộ bà có ước mơ trở thành con gái nhà lành hả? Tốt! Nhưng ai tin bà tốt? Ai tin bà sẽ sống đàng hoàng? Bà có cố gắng mấy đi nữa thì người ta cũng coi bà là “gái”, gọi bà là Hà “xì ke” mà thôi… Đó, chưa gì mà có kẻ thối mồm đã tung tin đồn nhảm, nói bà “ăn” tiền của tụi nhỏ đó…
PHƯƠNG HÀ:      Dư luận thật kinh khủng! Tao thừa biết khi quay trở lại đồng nghĩa phải đối mặt với dư luận, nhưng không ngờ nó khắc nghiệt quá, tàn nhẫn quá. Tao cũng đã được trang bị những kỹ năng, tâm lý để đối mặt với dư luận nhưng vẫn chịu không nổi, huống hồ những người nghiện khác; họ cần niền tin, cần sự cảm thông, vỗ về, chia sẻ của cộng đồng, nhưng mấy ai tin họ. Và thế là con đường quay lại với ma túy lại gần hơn.
                             Linh Nhóc – một đứa trẻ bị nghiện khoảng 12, 13 tuổi ôm một bọc đồ chạy ra. Nó giẫm phải kim tiêm và “á” lên một tiếng.
LINH NHÓC:         Thảo Đen ơi! Em giẫm kim tiêm rồi! Rút nó ra dùm!
PHƯƠNG HÀ:      (Với Thảo Đen) Nó đang cai nghiện ở trung tâm, sao ra đây tìm mày? Hay là mày lại dụ dỗ nó?
THẢO ĐEN:          Nó nói ở với chị Hà khắc nghiệt lắm! Tôi chỉ nói muốn thảnh thơi, tự do, sung sướng thì đi với tôi!
PHƯƠNG HÀ:      Tao khắc nghiệt cũng là để lo cho tụi nó thôi! Mày làm vậy là giết nó lần nữa, mày hiểu chưa? Khó khăn lắm tao mới đưa nó về được trung tâm, vậy mà mày… (Phương Hà chạy lại chỗ Linh Nhóc) Linh Nhóc, em không sao chứ? Ngồi im, chị rút ra cho… Chị có cách làm cho em không đau.
LINH NHÓC:         Sao? Sao chị lại ở đây?
PHƯƠNG HÀ:      Câu này chị hỏi em mới đúng! Ngồi im! Em định trốn trung tâm theo Thảo Đen, đúng không?
LINH NHÓC:         Không không! Em chỉ thấy ở trung tâm hơi ngột ngạt nên tìm về chỗ cũ cho đỡ buồn thôi… Lát nữa em sẽ quay lại…
PHƯƠNG HÀ:      Nếu lát nữa quay lại thì đâu cần mang đồ nhiều thế này… Đưa nó cho chị! Nhanh…
LINH NHÓC:         Không được… Chị không được kiểm tra đồ của em… (Bỏ chạy, Phương Hà đuổi theo và giả vờ giẫm kim) 
PHƯƠNG HÀ:      Á! Đau quá… Em rút dùm chị… Nhanh lên em! (Linh Nhóc quay lại, thả bịch đồ ra thì Phương Hà chụp lấy, kiểm tra, phát hiện ra đó là đồ ăn cắp) Đồ này là của  các bạn ở trung tâm, em ăn cắp, đúng không?
LINH NHÓC:         Không! Chị lừa em! Chị đừng nghi oan cho em! Em chỉ mượn xài đỡ thôi… Vài  bữa nữa em sẽ trả lại!
PHƯƠNG HÀ:      Em định đi đâu mà “vài bữa nữa”? Chị hiểu rồi, chính Thảo Đen ở đây đã dụ dỗ em trốn trại. Và em ăn cắp đồ, đi theo, đúng không? Không những vậy, em còn nói với Thảo Đen là chị lợi dụng những em bị bệnh để đi xin tiền, xài cho riêng mình, đúng không?
LINH NHÓC:         Dạ đúng! Nhưng đó là sự thật mà!
PHƯƠNG HÀ:      Linh Nhóc, em nói gì thế?
THẢO ĐEN:          Ra đường hỏi bà già, về nhà hỏi con nít… Nó là con nít, tôi tin nó nói thật!
PHƯƠNG HÀ:      Nó mười hai, mười ba tuổi đầu mà là con nít gì? Em nghe chị nói, về trung tâm lại với chị đi… Chị hứa là sẽ tha thứ em tội ăn cắp đồ của các bạn!
LINH NHÓC:         Không! Em không về đâu… Thả em ra…
THẢO ĐEN:          Tôi nghĩ bà nên tôn trọng sự lựa chọn của nó… (Với Linh Nhóc) Giờ mày muốn theo ai? Theo Phương Hà về trung tâm để tiếp tục cai hay theo tao đi phê?
LINH NHÓC:         Em theo chị!
PHƯƠNG HÀ:      Linh Nhóc!
THẢO ĐEN:          Ở trung tâm, mày nghe nhiều người nói xấu Phương Hà, nói Phương Hà “ăn” tiền của tụi mày, đúng không?  
LINH NHÓC:         Dạ! Đúng!
PHƯƠNG HÀ:      Đi! Đi với chị về hỏi thử ai nói…
THẢO ĐEN:          Bà thả nó ra, để tôi hỏi tiếp! (Với Linh Nhóc) Vì chị Phương Hà khắc nghiệt, nên em không muốn sống với chỉ nữa, đúng không?
LINH NHÓC:         Đúng luôn… Chỉ không những khắc nghiệt mà còn không thương em! Chỉ hứa mua cho em cái  tai phôn, vậy mà đợi hoài có thấy đâu. Trong khi mấy đứa khác muốn cái gì có cái đó!
PHƯƠNG HÀ:      Chị chưa mua cho em vì chị muốn dành nhiều tiền hơn mua cho em một cái máy học Anh văn, có gắng tai phôn luôn!
LINH NHÓC:         Chị nói dối! Đừng nghe ca-ve kể chuyện, đừng nghe con nghiện trình bày… Trước đây chị từng dính vào hai thứ đó nên liệu tin chị nổi không? Chào chị! Mình đi đi chị Thảo Đen.
THẢO ĐEN:          Vậy là rõ rồi nhé! Không ai tin lời bà đâu nhé! Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ thôi, bà ơi!
                             Thảo Đen kéo tay Linh Nhóc đi. Phương Hà đau đớn nhìn theo.
PHƯƠNG HÀ:      Cốt khỉ vẫn hoàn cốt khỉ sao? Không còn ai tin mình nữa sao? Mình muốn phục thiện. Muốn tránh xa những ngày tăm tối… Muốn làm một người có ích cho xã hội, sao mà khó quá! Mọi người ơi! Sao mãi kỳ thị với quá khứ của tôi như thế? Tôi không thể xóa bỏ được quá khứ, nhưng tôi có thể sống có ích cho hiện tại và tương lai mà…
                             Phương Hà gục xuống. Sân khấu mờ dần. Những mũi kim đầy thuốc xuất hiện như níu kéo, như mời gọi, như dụ dỗ Phương Hà trở về với con đường cũ. Cảnh vừa như thực, vừa như mơ.
MŨI KIM 1:           Nào, đã dùng rồi thì giờ dùng thêm một lần nữa, có chết ai đâu mà sợ! Đó, có ai tin cô đâu… Bay cùng nàng tiên nâu để quên sầu đi!
MŨI KIM 2:           Nhanh lên nào! Có thứ này vào người, tự nhiên cô sẽ thấy sung sướng, hết khổ đau. Và những lời dèm pha của dư luận đối với cô sẽ như gió thoảng!
MŨI KIM 3:           Nhiều người cũng như cô, đã đã quỵ ngã về tinh thần và tìm lại tìm đến chúng tôi… Chúng tôi sẽ lại cho họ đứng vững… Nhanh lên!
MŨI KIM 4:           Dư luận khủng khiếp lắm! Đến những mũi kim sắc nhọn như chúng tôi còn sợ, huống hồ chi thân gái đơn độc như cô mà muốn đi ngược dòng!
TẤT CẢ:               Hãy đưa tay ra đây, chúng ta sẽ cứu vớt đời cô! Hãy đưa tay ra đây! Làm bạn lại với chúng tôi đi!
PHƯƠNG HÀ:      Không! Không đời nào! Tránh xa tao ra… Tránh ra…
                             Phương Hà “đánh” nhau với những mũi kim, và cuối cùng cô đã dành chiến thắng. Nó như một sự chiến thắng chính bản thân mình!
                             Không gian sân khấu trở lại như cũ… Phương Hà đang ngồi bần thần gần như ngủ thì Hồng Dung – một đứa trẻ bị nhiễm HIV được một người đàn ông tàn tật bán vé số đưa vào. Ông ta là Hùng Dũng.
HỒNG DUNG:       Mẹ!
PHƯƠNG HÀ:      Con gái ngoan! Con học xong rồi à?
HỒNG DUNG:       Dạ chưa!
PHƯƠNG HÀ:      Chưa sao con không tiếp tục học? (Với Hùng Dũng) Sao anh không đưa con về nhà mà đưa nó ra đây?
HÙNG DŨNG:       Tôi đang bán vé số gần cổng trường con bé thì thấy nó buồn bả lủi thủi đi ra, hỏi gì nó cũng không nói. Đưa về trung tâm thì nó khóc, nó nói nhất định phải đi tìm được mẹ Hà!
PHƯƠNG HÀ:      Có việc gì mà con phải tìm mẹ?
HỒNG DUNG:       Con không đi học nữa đâu! Đi học không có bạn nào chơi với con. Con buồn lắm!
PHƯƠNG HÀ:      Mẹ biết! Nhưng buồn mà bỏ học là không tốt đâu… Con nghe lời mẹ, theo chú Hùng Dũng trở lại trường, con nhé!
HỒNG DUNG:       Trường nào hả mẹ?
PHƯƠNG HÀ:      Con nói gì thế? Trường con đang đi học đấy!
HỒNG DUNG:       Sáng nay con vào lớp, cô giáo nói là có gửi thông báo gì cho mẹ rồi, nói là con không được học ở đó nữa…
HÙNG DŨNG:       Là họ đã biết chuyện con bé bị nhiễm… nên không cho nó học.
HỒNG DUNG:       Sao người ta đuổi học con hoài thế mẹ? Con muốn đi học mà…
PHƯƠNG HÀ:      Con gái ngoan, đừng khóc nữa! Rồi mẹ sẽ lại tìm trường cho con… Sẽ chọn cho con một trường tốt nhất để con được học…
HỒNG DUNG:       Mẹ hứa rồi nha! Mà mẹ phải hứa là bắt các bạn chơi với con nữa đó… Con không biết con bị gì mà thấy chẳng ai thèm cho với con, con buồn lắm!
PHƯƠNG HÀ:      Rồi, mẹ hứa! Này, con cầm tiền ra ngoài kia mua kem đi… Thứ mà con thích nhất đó…
HỒNG DUNG:       Dạ! Con cảm ơn mẹ! (Cầm tiền chạy đi nhưng quay lại) Con không ăn kem nữa đâu… Con dành tiền này mua hương thắp cho bố mẹ con!
PHƯƠNG HÀ:      Đi đi… Rồi mẹ sẽ cho cái khác… Đi đi con…
HỒNG DUNG:       Dạ! (Đi ra)
HÙNG DŨNG:       Tội nghiệp con bé… Nó ham đi học mà không được học… Đây, em cần ít tiền này để lo chuyển trường cho nó…
PHƯƠNG HÀ:      Không cần đâu anh! Anh bán vé số thì lời được bao nhiêu!? Anh cứ giữ lấy, khi nào cần, em sẽ hỏi mượn…. Lúc này tiền các Mạnh Thường Quân cho, em còn để dành được một ít… Đủ trang trải tiền học cho nó…
HÙNG DŨNG:       Tôi tật nguyền nên chẳng ai yêu… Tôi cũng muốn có con lắm… Em cho tôi làm cha đỡ đầu của nó… Em cứ cầm đi, tôi sẽ thấy rất vui khi đồng tiền mình làm ra tuy ít, nhưng được dùng có ý nghĩa!
PHƯƠNG HÀ:      Ai cũng biết cảm thông cho hoàn cảnh của nó, như anh thì tốt quá! Không hiểu sao, họ là người của nhà trường mà vẫn mang tâm lý kỳ thị trong người… Cha mẹ nó nghiện ma túy nặng, bị nhiễm AIDS, rồi sinh ra nó, nó cũng nhiễm bệnh, như thế đã là một nỗi đau quá lớn trút lên đầu nó rồi…
HÙNG DŨNG:       Cha mẹ nó đã giết chết tương lai nó một lần, bây giờ, các thầy cô còn nỡ giết chết nó lần thứ hai… Nó chưa chết vì bệnh mà chết vì sự kỳ thị...
PHƯƠNG HÀ:      Mũi kim dư luận bao giờ mới thôi chích vào những người như con bé, như chúng tôi đây?   
                             Hùng Dũng để Phương Hà gục vào vai mình.
HÙNG DŨNG:       Hãy tựa vào vai anh để thấy nhẹ nhõm, em à… Tuy đôi chân anh tật nguyền nhưng tâm hồn anh lành lặn để có thể chia sẻ với em mọi điều… Em từ chối tình yêu anh nhiều lần, vì trong lòng em vẫn còn mang những mặc cảm, những day dứt, những uất hận ngày xưa. Nếu em không tự cởi bỏ nổi dây trói cho chính mình thì hãy về với anh để chúng ta chung tay cởi nó. Một người như em không thể chống chọi lại dư luận thì hãy cho anh đến với em để thêm một cánh tay, thêm một sức mạnh để bước đi trong cơn sóng cuộc đời, nhé em!
PHƯƠNG HÀ:      Em giờ chỉ muốn lo cho các con, lo cho những đứa trẻ nghiện hút nên chưa thể nghĩ đến bản thân mình… Nếu được, anh hãy cho em thêm một ít thời gian…
HÙNG DŨNG:       Em cứ làm những việc em cho là cần thiết đi, anh sẽ đợi!
                             Nghe tiếng ồn ào bên ngoài. Linh Nhóc bị hai thanh niên ban đầu đuổi theo để trấn lột.
LINH NHÓC:         Hai đại ca tha cho em con đường sống…
THANH NIÊN 1:    Dễ thôi, đưa hết gói đồ trên tay mày cho tao!
LINH NHÓC:         Nhưng đây không phải đồ của em…
THANH NIÊN 2:    Không phải của mày thì giữ làm gì… Đưa… Nhanh… Không tao cho một đạp gãy ba sườn bây giờ!
LINH NHÓC:         Chị Phương Hà ơi! Cứu em đi chị…
PHƯƠNG HÀ:      Dừng lại… (Với Linh Nhóc) Lúc nảy em đi theo Thảo Đen, nó đâu rồi?
LINH NHÓC:         Bị công an tóm khi đang đưa thuốc ra bán cho con nghiện… Em nhanh chân trốn được nhưng lại gặp hai đại ca này…
PHƯƠNG HÀ:      Hai thằng lớn đánh một đứa nhỏ, không biết nhục à?
THANH NIÊN 1:    Đối với bọn tao, không có tiền khi đến cử mới nhục.
THANH NIÊN 2:    Lúc nảy nể Thảo Đen nên tao chỉ cảnh cáo mày… Giờ nếu mày dài tay xen vào, tụi này cho mày chết luôn!
PHƯƠNG HÀ:      Tao cũng đang muốn chết đây… (Với Linh Nhóc) Trở về trung tâm, nhanh lên.
LINH NHÓC:         Dạ! Em sẽ không dám ra ngoài nữa đâu!
PHƯƠNG HÀ:      (Với Hùng Dũng) Anh theo nó canh chừng!
HÙNG DŨNG:       Không được! Anh phải ở lại đây để bảo vệ em!
PHƯƠNG HÀ:      Anh có muốn mãi mãi tôi không nhận lời yêu anh không?
HÙNG DŨNG:       Được rồi… Anh đi…
                             Hùng Dũng chạy theo Linh Nhóc.
                             Phương Hà đánh nhau với hai thanh niên một cách điên tiết. Hai thanh niên bị “ăn” những cú ra đòn hiểm hóc của Phương Hà.
                             Bất ngờ, bé Hồng Dung chạy vào.
HỒNG DUNG:       Mẹ! Con ăn kem xong rồi… Ngon lắm!
PHƯƠNG HÀ:      Chạy đi con. Ở đây nguy hiểm lắm!
THANH NIÊN 1:    (Tóm được Hồng Dung) Chạy đâu cho thoát!
HỒNG DUNG:       Mẹ ơi! Chú  này làm con nhột, con sợ lắm!
THANH NIÊN 1:    Đứng im! Không tao sẽ đâm nó… (Thanh niên 1 cầm kim uy hiếp Phương Hà)
PHƯƠNG HÀ:      Không! Mày mà đụng đến con tao, tao sẽ thua đủ với mày.
THANH NIÊN 2:    Cho mày chết!
                             Khi Phương Hà không đánh nữa, Thanh niên 2 đánh lén Phương Hà khiến Phương Hà ngã lăn ra đất.
                             Thanh niên 2 cầm những ống kim đâm vào người Phương Hà đến khi Phương Hà nằm im!
                             Thanh niên 1 và Thanh niên 2 lấy hết đồ trên người Phương Hà rồi bỏ đi.
HỒNG DUNG:       Mẹ! Mẹ có sao không mẹ? Có ai cứu mẹ con không? Mẹ chết rồi hả mẹ? Sao mẹ nằm im thế? Con không chịu đâu…
PHƯƠNG HÀ:      Mẹ chưa chết được đâu! Mẹ phải sống để nuôi con chứ…
HỒNG DUNG:       Có phải con không ngoan nên mẹ bị đâm không mẹ? Lần sau con sẽ không đi ăn kem nữa… Để con băng vết máu lại cho mẹ!
PHƯƠNG HÀ:      Con biết đâu mà băng… Lấy cho mẹ một ít lá cây, mẹ nhai đắp vào, cầm máu là được!
                             Hùng Dũng hớt hải vào.
HÙNG DŨNG:       Trời ơi! Hà ơi! Em làm sao thế này? Chúng nó lấy ống kim đâm vào người em, đúng không?
PHƯƠNG HÀ:      Em không sao đâu mà. Anh đừng cuống lên như thế! Ngày xưa, em đã nhiều lần bị giang hồ xử như thế này rồi…
HÙNG DŨNG:       Nát hết người rồi mà còn nói không sao! (Như nói với khán giả) Cô, dì, chú, bác ơi… Anh ơi! Chị ơi! Mọi người lấy xe máy đưa Phương Hà đi cấp cứu dùm… Có ai thương dùm không? Có ai không? Sao mọi người dửng dưng quay lưng hết vậy? Sao vậy?
PHƯƠNG HÀ:      Anh đừng phí công gào thét nữa… Ai cũng biết đây là “vùng sung sướng” là nơi tụ tập của dân bất hảo, dân xì ke, ma túy giang hồ tụ tập nên không ai vào đây đâu… Họ không bao giờ tin những người bình thường lại bị mắc nạn nơi đây…
HÙNG DŨNG:       Thế thì hãy đợi anh một lúc… Cố lên em! Bằng bất kỳ giá nào anh cũng đưa em đến bệnh viện… (Với Hồng Dung) Hồng Dung lại trông mẹ đi con… (Ra)
HỒNG DUNG:       Sao không ai đưa mẹ đi thế? Để con cấp cứu cho mẹ nhé!
HÙNG DŨNG:       (Đem chiếc xe lăn vào) Em nằm lên đây, cha con anh sẽ đưa em đến bệnh viện!
                             Hùng Dũng bế Phương Hà lên xe lăn… Cùng lúc đó, rất nhiều trại viên trẻ cai nghiện  cùng Linh Nhóc chạy vào.
LINH NHÓC:         Chị ơi! Em xin lỗi chị! Vì em mà chị ra nông nổi này…
PHƯƠNG HÀ:      Em chấp nhận về lại trung tâm để cai nghiện cùng các bạn là chị vui rồi… Các em, chưa có nhiều người tin tưởng những người đã từng dính vào ma túy như chúng ta nhưng chúng ta phải tin tưởng vào chính mình để vượt qua những lúc khó khăn này… Đừng theo chị vào viện, hãy ở đây dọn dùm những mũi kim… Hành động này tuy nhỏ, nhưng sẽ làm bớt dần những mũi kim oan nghiệt… Để mũi kim dư luận nhìn vào bớt dần những ý nghĩ tiêu cực về chúng ta… Con đường để các em quay trở lại làm người bình thường và được mọi người công nhận còn gian nan lắm! Vậy nhé, giúp chị nhé!
TẤT CẢ:               Vâng! Chúng em sẽ làm theo chị!
HÙNG DŨNG:       Tránh đường… Tránh đường… Để cha con tôi đưa Phương Hà nhập viện. (Hùng Dũng đẩy xe lăn cho Phương Hà đi… Các bạn trại viên quay ra nhìn đống kim tiêm.)
TẤT CẢ:               Ở đây còn rất nhiều những mũi kim… Bao giờ thì chúng ta mới lượm hết đây… Bao giờ?

Hết.

 

Lượt truy cập : 43.540

Trong tháng : 152

Trong tuần : 152

Truy cập trong ngày : 10

Đang online : 2

 
 
© 2013 HKMedia
Công ty Cổ phần Công nghệ
tai camera360tải iwinGame candy crush Truyền thông Đa phương tiện HK (HK Media)
VPGD: Số 9, ngõ 75 phố vĩnh phúc, phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại: 043.247.4279 | Fax: 043.247.4288
Website: www.chokich.vn | www.hkmedia.vn/chokich
Email: info@hkmedia.vn
 

Designed by Web123.vn™