Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Quên mật khẩu?
Tags được quan tâm

Tiếp thị cao cấp

 
 
                   Tiếp thị cao cấp

Tác giả: Nguyễn Toàn Thắng                                     

Nhân vật
 
Nhân viên tiếp thị
Bà già
Cô gái
 
Một căn nhà sang trọng với cánh cửa sắt đóng im ỉm.
Một bà chừng 60 tuổi, mở cổng ra.
Bà nhặt những tờ giấy vứt chỏng chơ trước cửa lên.
Bà già:       Bực cái bọn quảng cáo tiếp thị này không thể tả nổi, quá bằng vứt rác vào nhà người khác (nhặt một tờ lên, đọc lẩm bẩm) Bình gaz nhãn hiệu uy tín, bảo hiểm đến 1 tỷ, bán cả cửa hàng nhà mày đi chưa được vài trăm triệu, lấy đâu mà bảo hiểm, trị bệnh xã hội bằng phương pháp cổ truyền, chà, nó làm như  ai cũng bị bệnh xã hội ấy. Bực quá, nhưng mình đã có cách. Chúng bay sẽ thua bà già này thôi, đừng hy vọng bà ra mở cửa. Chừng nào mặt trời biết nói thì bà mới mở cửa nhé.
Bà già đi vào, đóng cổng.
Rồi bà đi ra, đeo tấm biển Tiếp thị, quảng cáo xin đừng bấm chuông.
Bà già:       (cười) Sáng kiến này hơi bị hay, tha hồ ngủ trưa mà không bị phiền nhiễu.
Bà đi vào nhà, ngồi thả mình trên chiếc sofa. Bật ti vi.
Trên màn hình, những chàng thanh niên đang nhảy và hát hip hop.
Bà già lẩm bẩm theo ,nét mặt rất sung sướng.
Bà già:       Sao mình nghe nhạc này lại buồn ngủ thế không biết. Lạ thật (gục đầu, đã ngáy khò khò ngay).
Thanh niên tiếp thị đeo một túi to,lại xách một túi nữa, đi dọc vỉa hè, vừa đi vừa nhìn các nhà xung quanh.
Tiếp thị:     (hát rất hào hứng)Ta đi như con mãnh thú, nhưng ta lại là tiếp thị, ôi , một nghề quá vinh quang.
Có tiếng chó sủa.
Tiếp thị:     Mình có phải ăn trộm đâu mà nó dám sủa. Chó vớ chó vẩn. Xem nào, phải chọn gia đình nào khá khá thì mới có hào mà mua hàng của mình chứ. Nhà này chăng, không được, nhà này mà vào thì bói cả ngày không mua nổi nửa món đồ của mình. Nhà này vậy. Đi nhanh còn về, hôm nay bao nhiêu là việc. à, có nhà này ổn lắm (bấm chuông)
Có chuông cửa.
Bà già:       Chắc con Lan về (đứng lên).
Bà đi ra cửa.
Tthanh niên-tiếp thị-đeo túi đồ to sụ, đứng trước cửa.
Tiêp thị:     Cháu chào bác!
Bà già:       (dò xét) Họ hàng gì mà anh gọi tôi là bác?
Tiếp thị:     Dạ, cháu chào cô.
Bà già:       Bố anh bao nhiêu tuổi?
Tiếp thị:     Dạ, bố cháu năm mươi tuổi.
Bà già:       Thế thì anh rất láo, bố anh ít tuổi hơn tôi, mà anh dám gọi tôi là cô.
Tiếp thị:     Cháu xin lỗi, cháu chào bà ạ.
Bà già:       Lại càng láo, con tôi chỉ hơn anh mấy tuổi, làm sao đẻ ra anh mà anh gọi tôi là bà?
Tiếp thị:     Dạ, kính thưa quý khách, khi cháu dùng từ quý khách thì quý khách sẽ không thể bắt bẻ được cháu, dạ vâng. Đầu tiên, trong một buổi trưa yên bình và lặng lẽ như những buổi trưa miền nhiệt đới đầy nắng ấm và cát trắng này, cháu xin chúc quý khách một buổi tối vui vẻ,Cháu xin tự giới thiệu với quý khách, cháu là nhân viên tiếp thị ở Công ty Niềm tin vào cõi vĩnh hằng.
Bà già:       (trợn mắt) Hả?
Tiếp thị:     Không ạ, công ty cháu tên là Niềm tin.
Bà già:       Cậu học đến lớp mấy rồi mà đi tiếp thị?
Tiếp thị:     Dạ , cháu đã học xong đại học. Tốt nghiệp bằng đỏ hẳn hoi bác ạ.
Bà già:       Sao không xin vào cơ quan nào làm việc, lại đi tiếp thị?
Tiếp thị:     Dạ, thế mới khó.
Bà già:       Không nhìn thấy tấm biến tôi treo ngoài cửa à?
Tiếp thị:     Dạ, có ạ.
Bà già:       Thế sao còn bấm chuông?
Tiếp thị:     Dạ, thế mới khó.
Bà già:       (ngạc nhiên) Hả?
Tiếp thị:     Dạ không, cháu có đọc tấm biển. Nhưng cháu thấy bác chỉ đề chung chung là tiếp thị quảng cáo đừng bấm chuông.
Bà già:       ừ. Cậu không biết đọc à?
Tiếp thị:     Bác đề chung chung quá, không cụ thể, chung chung y như khẩu hiệu ở phường cháu. Thế nên cháu vẫn bấm chuông. Thế mới khó.
Bà già:       Rồi sao nữa?
Tiếp thị:     Dạ, thế có nghĩa là bác chỉ cấm bọn quảng cáo tiếp thị tầm bậy, còn  bọn cháu là tiếp thị cao cấp nên vẫn bấm chuông.
Bà già:       Cao cấp là thế nào?
Tiếp thị:     Dạ, tiếp thị thường chỉ đi rao những mặt hàng thường, còn bọn cháu tiếp thị những mặt hàng cao cấp, dành cho những khách hàng cao cấp.
Bà già:       Sao cậu biết nhà tôi cao cấp?
Tiếp thị:     Dạ, vì bọn cháu là tiếp thị cao cấp, nên phải chọn lọc đối tượng khách hàng , không thể tiếp thị bừa bãi. Trước khi gõ cửa nhà ai, chúng cháu đã phải nghiên cứu , phải khảo luận, phải rình mò , à quên, phải tìm hiểu đối tượng mình sẽ tiếp thị. Từ đó, chúng cháu sẽ có một chiến dịch tiếp thị kỹ càng , được trang bị vũ khí.
Bà già:       Cái gì?
Tiếp thị:     Dạ không, chúng cháu sẽ có một chiến dịch tiếp thị quy mô và chu đáo, khiến khán giả, cháu nhầm, khiến quý khách sẽ hài lòng. Chúng cháu có trách nhiệm phải đáp ứng mọi yêu cầu của khách, và chủ yếu là luôn giữ thái độ (nhại quảng cáo) Chu đáo tin cậy, 77 Hàng Đào. Chủ yếu là khuôn mặt lúc nào cũng tươi cười, vui vẻ, tươi trẻ, mạnh khoẻ. Dạ, hân hạnh được phục vụ gia đình. Bác không mời cháu vào nhà ạ? Bác không tin cháu phải không?
Bà già:       Biết cậu là ai mà tin?
Tiếp thị:     Bác không tin cháu cũng đúng, vì những con sâu nhân viên khác đã làm rầu nồi canh tiếp thị vốn thơm ngon tươi mát .
Bà già:       Nồi canh này nhiều sâu lắm cậu ạ.
Tiếp thị:     Không, bên cạnh những con sâu ấy, vẫn còn những cọng rau thơm ngát cho các bác xơi. Cọng rau ấy là cháu đây ạ.
Bà già:       Cọng rau này hơi già, giống rau cho lợn ăn.
Tiếp thị:     Bác cứ nói quá lời, cháu chỉ gầy thôi, chứ mầu mỡ lắm.
Bà già:       Đã gầy lại còn mầu mỡ.
Tiếp thị:     Gầy mà mầu mỡ mới khó, chứ béo mà mầu mỡ thì ai chẳng làm được hả bác? Dạ thôi, cháu xin đi vào vấn đề chính, nếu như bác không mời cháu vào nhà.
Bà già:       Tôi ở một mình, tôi không dám cho người lạ vào nhà.
Tiếp thị:     Bác cảnh giác như thế là tốt, nhiều thằng lưu manh giả danh tiếp thị hay vào nhà rồi tiện tay khoắng đồ lắm. Chúng nó làm ô uế một cái nghề rất thanh cao. Cháu không thể chịu được cảnh ấy, bởi cháu là một nhân viên tiếp thị chân chính, quá chân chính nữa là đằng khác.
Bà già:       Thôi được , tạm tin cậu.
Tiếp thị:     (thở dài, dựa vào tường) Bác không tin cháu cũng đúng, trời ơi, sao thân tôi lại khổ thế này. Cả tuần nay chưa tiếp thị được một sản phẩm nào. Lê Tháu ơi là Lê Tháu, mười mấy năm đèn sách, từ một em bé thôn quê lên Hà nội du học , đã thay mười mấy cặp kính cận, mỗi năm kính lại càng dầy, những tưởng nhà ngươi nên cơm cháo gì, ai dè ngày nay (hát) Bạn tôi sáng nhịn ăn  lên giảng đường, bạn tôi sáng đạp xe hai mươi cây số, thằng đi dạy thêm, đứa làm tiếp thị, gặp nhà bác đây, cũng chẳng..(ngân) mở ..cửa cho.
Bà già:       (lau nước mắt) Cảm động quá. Mời cháu vào nhà.
Tiếp thị:     Bác tin cháu rồi à?
Bà già:       Bác thấy cháu thành thật, nên cũng hơi tin. Nào, vào nhà đã, nhưng nói trước là muốn tiếp thị thì cứ tiếp thị, nhưng còn lâu bác mới mua hàng nhé.
Tiếp thị:     Không ạ, nhiệm vụ của cháu chỉ đơn giản là cho các khách hàng  có thông tin về sản phẩm thôi. Bác cứ nghe cháu nói là tốt cho cháu lắm rồi ạ.
Tiếp thị đi theo bà già vào trong nhà.
Bà già:       (rót nước) Cháu uống nước đi.
Tiếp thị:     Cảm ơn bác. Nhìn bàn tay rót nước của bác, cháu lại nhớ người mẹ tần tảo của cháu ở thôn quê. Ôi, mẹ cháu giờ xót xa lắm, vì thấy thằng con trai học giỏi nhất xã của mẹ ngày nào nay đã thành một thằng tiếp thị bị người đời khinh rẻ, mặc dù nó là một thằng tiếp thị chân chính và uy tín. Dạ, cảm ơn bác, nước chè của nhà bác rất ngon, cháu xin cảm ơn bác thêm một lần nữa ạ. Bác mua chè ở đâu mà ngon thế?
Bà già:       à, đây là chè sao tay, nhà tôi có người cháu ở Thái Nguyên mang về biếu. Nhà tôi chỉ dùng hàng sao tay thôi, ngon mà ít người có lắm.
Tiếp thị:     Bác phải dùng chữ không đụng hàng cho máu và đúng mốt.
Bà già:       Đúng, không đụng hàng. Các cậu trẻ có ngôn ngữ hay quá.
Tiếp thị:     (cười) Cho nên, nếu chè của bác không đụng hàng thì bác cũng nên đầu tư một bộ ấm chén xứng đáng với nó. Cháu thấy bộ ấm chén này đã rất đẹp, nhưng lại chưa thể tả hết được vị ngon của chè.
Bà già:       Sao ? Cậu có lý do gì để nói thế? Cậu nên biết, đây là bộ ấm chén sứ hạng nhất nhà tôi mua ở Thượng Hải đấy nhé.
Tiếp thị:     Vâng, công nhận là cũng rất xịn, nhưng ý cháu nói là chưa hợp lắm. Đồ sứ Trung Quốc chỉ dùng để uống trà Tầu, uống trà Việt Nam không hợp bác ạ.
Bà già;       Cậu nói thế là sao?
Tiếp thị đứng lên, lấy từ trong túi ra một bộ ấm chén (loại rẻ tiền bán đầy chợ).
Tiếp thị sửa lại quần áo ngay ngắn, rồi hắng giọng, rút từ trong túi áo ra một tờ giấy, vuốt lại cho vuông vắn.
Rồi lại lấy từ trong túi áo ra một cặp kính cận (không mắt kính) đeo lên.
Tiếp thị hắng giọng , rồi ậm oẹ.
Bà già:       Cậu bị ho lao à?
Tiếp thị:     Ho lao là ho lao thế nào hả bác ? Cháu đang hắng giọng để chuẩn bị tiếp thị với bác sản phẩm mới của chúng cháu.
Bà già:       Sao cậu trịnh trọng thế?
Tiếp thị:     Vâng thưa bác. Một khi đã là tiếp thịt viên cao cấp.
Bà già:       Hả? Cái gì thịt viên?
Tiếp thị:     Dạ, cháu nhầm. Một khi đã là tiếp thị viên cao cấp, trước mỗi sản phẩm , chúng cháu đều phải có thái độ tôn trọng khách hàng, và tôn trọng sản phẩm. E hèm, và bây giờ, cháu xin phép được bắt đầu công việc.
Bà già ngồi ngả người ra ghế.
Tiếp thị:     Xin bác hãy ngồi thật ngay ngắn, nếu bác ngả người như vậy là thiếu lịch sự trong lúc cháu làm việc.
Bà già:       Tôi thích ngồi thế có được không?
Tiếp thị:     Dạ, bình thường là không được, nhưng nếu bác thích, thì lại là rất được. Xin bác bình tĩnh, thả lỏng ra, hít thật sâu, thư dãn toàn bộ cơ thể..
Bà già làm theo lời tiếp thị.
Tiếp thị:     Bác hãy thả lỏng các khớp cơ, cảm giác thật nhẹ nhàng, sảng khoái..
Bà già:       Này, cậu làm tiếp thị hay dậy tôi dưỡng sinh đấy?
Tiếp thị:     (nhìn vào tờ giấy) ủa, cháu quên, nhầm tài liệu bác ạ. Xin quý khách chờ cho giây lát (lấy ra một tờ giấy khác, giọng rất diễn cảm, trầm ấm) Kính thưa khách hàng mến yêu , ân nhân của Công ty Niềm tin chúng tôi. Khi quý khách lắng nghe những dòng này, là quý khách bắt đầu cảm thấy có một niềm tin dâng lên từ trong đáy nồi , mở ngoặc đơn, lòng, tớ viết sai chưa kịp gạch, thằng nào đi tiếp thị đừng đọc nhé.
Bà già:       Hả?
Tiếp thị:     Sorry bác , văn bản này chưa tốt. Cháu xin trình bày lại.  Khi quý khách lắng nghe nhưng dòng này, là lúc quý khách bắt đầu cảm thấy có một niềm tin dâng lên từ trong đáy lòng. Chúng tôi đến đây để mang niềm tin đến cho quý khách. Kính thưa quý khách. Bây giờ, chúng tôi xin giới thiệu đến quý khách một sản phẩm độc đáo có nhiều không hai, chứ không phải chỉ là có một không hai. Kính thưa quý khách. Nằm nghiêng mình bên dòng sông Hồng hiền hoà phẳng lặng mà chất chứa bao nhiêu huyền thoại, từ bao đời nay , những răng tre soi bóng xuống dòng sông đã như một bức thành luỹ che chở cho ngôi làng Bát Tràng xinh xắn. Thế nên, chúng tôi mới có thơ rằng:
                             Tre kia nằm ơ bên làng
                   Ai ơi mua ấm Bát Tràng về đun.
                   Kính thưa quý khách, một làng cổ có truyền thống văn vật, nghĩa là vừa giỏi văn vừa giỏi vật, lại còn có nghề truyền thống, ngôi làng ấy chính là Bát Tràng. Và từ ngôi làng ấy, những bộ ấm chén xinh xắn, những chiếc bát sứ mang đầy trong lòng nó những ngô khoai sắn gạo mỳ đã lần lượt được ra đời. Quy trình ra đời của nó hết sức phức tạp và mang đầy yếu tố tầm linh. Đầu tiên nó chỉ là hòn đất, Vâng, nhắc đến Hòn Đất, chúng ta lại nhớ đến tiểu thuyết Hòn Đất có nhân vật chị Sứ nổi tiếng, Vâng, hai hình ảnh đó chẳng liên quan gì đến nhau nhưng nói ra cũng được. Vâng, đầu tiên chỉ là hòn đất, mà người đời đã từng ca ngợi trong bài ca Tình cây và đất. Sau đó, người thợ thủ công tài hoa đã nặn ra chúng rồi cho vào lò. Sau đó, ồ, để nung, ồ, người ta phải cho vào lửa. Lửa là một trong năm thành phần quan trọng của sự sống, Kim , mộc ,thuỷ , hoả thổ, kinh chưa, bác thấy cháu tiếp thị mà hiểu biết kinh chưa? Nhắc đến lửa, chúng ta nhớ ngay đến một bộ phim của Việt Nam đã được giải rất to là phim Lửa trung tuyến, nếu quý vị muốn xem, thì hãy xem trong tưởng tượng, vì phim đó đã cũ. Vâng, nhắc lại về lửa, thì như quý vị và các bạn đã biết, có rất nhiều loại lửa, lửa than, lửa lò, lửa rừng, lửa bập bùng , và nhất là lửa tình. Lửa tình là một loại lửa được đốt từ trái tim hai người yêu nhau, nhưng nếu phân theo màu sắc thì có ba loại lừa chủ yếu, lửa xanh, lửa đỏ , lửa vàng. Vâng.
                             Lửa xanh lửa đỏ lửa vàng
                   Cả ba ngọn lửa đàng hoàng bốc lên.
                   Vâng, và chúng ta sẽ đi theo quy trình của hòn đất, nó đã vào lửa rồi, thì nó sẽ chín đỏ. Và chín tháng mười ngày sau, một bộ ấm chén đẹp như thế này đã ra đời trong sự lưu luyến nhớ thương của dân làng. Và chỉ một thời gian sau, bộ ấm chén này lại lên đường chu du khắp nơi. Nó sẽ đến với những nơi nào có chè ngon chè Thái chè hoa nhài chè bưởi chè đậu xanh chè Huế chè sao tay. Nhưng thật là buồn nếu nó không đến được nơi cần phải đến. Ôi, bộ ấm chén thân yêu ơi (đưa ấm chén lên , ngắm nghía rồi sụt sùi) nhà ngươi sẽ không bao giờ được chứa những loại chè hảo hạng nhất rồi, thôi, mang về, ta sẽ không bán nhà ngươi nữa, vì ít người có chè ngon lắm, bán cho những người khác, họ không nâng niu trân trọng nhà ngươi thì ta buồn lắm.
Bà già:       (cảm động) Thương quá, cháu làm ta cảm động quá, đưa cho ta xem nào.
Tiếp thị đưa bộ ấm chén cho bà già.
Bà già:       Ta thấy, hình như không đẹp lắm.
Tiep thị:     Vâng, mới nhìn thì bác sẽ thấy không đẹp lắm, là vì bác quen nhìn theo cách thông thường. Bác hãy nhắm mắt lại và tưởng tượng ra nó, bác sẽ thấy rất đẹp. Rồi bác mở mắt ra, chao ôi, bác sẽ lại thấy khác. Lần này, bác sẽ thấy lung linh hơn. và quan trọng là bác đừng nhìn theo cách mà các bà nội trợ hay dùng. Bác hãy tưởng tượng bác là mẹ vua hay mẹ của một ông quan thời xưa đi., được dân làng biếu một bộ ấm chén với tất cả sự kính yêu, bác thấy đẹp không?
Bà già:       Ha ha, thế có nghĩa là cậu biếu tôi?
Tiếp thị:     Không ạ, bác phải mua chứ. Nhưng mà bọn cháu tiếp thị mà, nên bác sẽ được hưởng giá ưu đãi đặc biệt.
Bà già:       Thế thì bán bộ này cho bác. Khổ thân cháu , chắc đi từ sáng đến giờ chưa bán được cái gì đúng không ? Mà cháu rao vặt hay như thế, sao không tuyển vào Đài mà làm.
Tiếp thị:     Cháu đã làm ở Đài rồi đấy chứ bác. Nhưng lương ít quá, cháu mới bỏ đi làm tiếp thị bác ạ.
Bà già:       Sao lại thế? Làm ở đài hay quá, lại được lên hình nữa. Thế trước cháu làm ở đài nào?
Tiếp thị:     Dạ, cháu làm ở đài tưởng niệm ạ.
Bà già:       Thảo nào giọng cháu buồn buồn như thế. Nào, bác mua mở hàng cho cháu bộ ấm chén. Bao nhiêu tiền hả cháu?
Tiếp thị:     Dạ, giá chính xác là bảy trăm sáu mươi ngàn bác ạ.
Bà già:       (giật mình)Cái gì?
Tiếp thị:     Vâng, thưa bác, đây chính là giá bọn cháu chào hàng. Chứ sau này giá sẽ còn cao nữa.
Bà già:       Cậu làm như hàng này cao cấp lắm không bằng.
Tiếp thị:     (cười) Vâng, hết sức cao cấp bác ạ. Những tiếp thị cao cấp như cháu chỉ quảng bá tiếp thị cho những sản phẩm cao cấp, không phải là những đồ bán nhan nhản ngoài đường. Vâng, nếu bác thấy đắt quá thì cũng không nên mua, chỉ cần sau này bác mách cho những người khác đến mua cũng được. Nhưng cháu thấy hơi phí, vì người khác sợ không có chè sao tay như bác để dùng bộ ấm chén thượng cổ, à quên, thượng đỉnh này. Nếu bác thích, thì cứ giữ lại mà dùng. Bao giờ có tiền giả cháu cũng được. Bao giờ bác có tiền, nếu không thấy cháu, thì đến nhà cháu cũng được.
Bà già:       Nhà cậu ở đâu ?
Tiếp thị:     Nhà cháu ở cuối phố, trước mặt là chi nhánh của sông Tô Lịch.
Bà già:       Chi nhánh của sông Tô Lịch là cái gì hả cháu?
Tiếp thị:     Là trước nhà cháu trọ có một cái mương, nhưng chẳng lẽ lại gọi là mương, nên gọi là chi nhánh của sông Tô Lịch, nghe nó văn minh hơn nhiều chứ bác nhỉ?
Bà già:       Đúng, công nhận là rất văn minh, văn minh mương cống.
Tiếp thị;     Vâng, để tiếp tục chương trình tiếp thị, cháu xin được cất bộ ấm chén này đi. Rất tiếc khi bác không được là chủ nhân của nó (cầm chén trà , uống) Trà rất ngon, mà ấm lại rất không hợp, nói một cách hình ảnh, đây là một cuộc hôn nhân gượng ép.
Bà già;       Thế là sao hả cháu?
Tiếp thị:     Có nghĩa là trà và ấm chẳng liên quan gì đến nhau, mà bác lại ghép vào với nhau, quả là phí , rất phí.
Bà già:       Cháu nói phí bác thấy rất có lý, nên bác hỏi cháu một tý.
Tiếp thị:     Vâng, bác cứ hỏi nhiều tý, cháu đang chú ý để trả lời chí lý.
Bà già:       Bác sẽ mua bộ ấm này, nhưng sẽ mặc cả.
Tiếp thị:     Không ạ, bác không nên mặc cả, vì cháu không phải là dân buôn bán, mà là nhân viên tiếp thị cao cấp. Nếu bác mua bộ ấm chén này, bác sẽ được khuyến mại lớn.
Bà già:       Khuyến mại gì hả cháu?
Tiếp thị:     Đây rồi. Bác sẽ được tặng một thẻ mười năm dùng thớt miễn phí (lấy từ trong túi ra một cái thớt rất bé). Đây, xin giới thiệu với bác, thớt gỗ được nhập khẩu từ Braxin.
Bà già:       Sao trông giống gỗ ta thế?
Tiếp thị:     Không phải đâu bác ạ, thớt này đặc biệt lắm, dùng bao lâu cũng không có mùi.
Bà già:       Có một cái thôi à?
Tiếp thị:     Vâng.
Bà già:       Sao cháu nói thẻ dùng mười năm cơ mà?
Tiếp thị:     Vâng, nhưng thớt này bác có thể dùng cả đời không hỏng, chúng cháu nói mười năm , có nghĩa là đã rất khiêm tốn rồi đấy ạ. Vâng, hết sức khiêm tốn đấy ạ.
Bà già:       Nhưng bảy trăm sáu thì đắt quá.
Tiếp thị:     Đắt xắt ra miếng bác ạ.
Bà già:       Thôi thế này nhé, bác trả cháu nửa tiền là ba trăm tám nhé.
Tiếp thị:     Không ạ. Bác thương cháu với, từ nẫy đến giờ cháu nói sùi bọt mép ra có phải là để bán hàng đâu?
Bà già:       Ơ hay, thế không để bán hàng thì để làm gì?
Tiếp thị:     Là bởi vì cháu muốn những người tiêu dùng như bác có sản phẩm tốt, hợp lý mà dùng.
Bà già:       Thế ba trăm tám có bán không?
Tiếp thị:     Thôi thế này nhé. Cháu đồng ý bán cho bác với giá đó, nhưng có những điều kiện sau. Một là, bác sẽ mất thẻ ưu tiên mười năm dùng thớt ,hai là, bác sẽ phải giới thiệu cho cháu mười khách mua hàng.
Bà già:       Đồng ý.
Tiếp thị:     Vâng , vậy thì bộ ấm chén đặc biệt , hàng xách xe thồ này sẽ là của bác!
Bà già:       Sao lại hàng xách xe thồ, tôi chỉ nghe hàng xách tay thôi chứ?
Tiếp thị:     Bác ơi, xách tay là hàng vớ vẩn, hàng theo xe thồ mới oách chứ! Xin chúc mừng bác là người khách đặc biệt. Bác cho cháu xin tiền luôn ạ.
Bà già:       đây, tiền đây.
Tiếp thị cầm tiền,cho vào túi.
Tiếp thị:     Vâng, và bây giờ xin bác hãy rút thăm trúng thưởng.
Bà già:       Hả?
Tiếp thị:     Vâng, đây là chương trình rút thăm may mắn của công ty chúng cháu. Mời bác.
Tiếp thị đưa một xập giấy.
Bà già rút ra một tờ.
Tiếp thị:     Bác hãy đọc to lên cho cả nhà nghe.
Bà già:       Cả nhà ai ? Có mỗi tôi với cậu ở đây.
Tiếp thị:     Vâng. Bác hãy đọc to lên để cháu và bác cùng nghe.
Bà già:       (đọc)Qúy khách được tặng một bộ vung xoong tuyệt hảo.
Tiếp thị lúi húi xuống lấy vung xoong đưa cho bà già.
Tiếp thị:     Chúc mừng bác đã đoạt lá phiếu may mắn. Xin trân trọng gửi bác.
Bà già:       (vui sướng) Hay quá , thế là từ bé đến giờ tôi mới gặp may đấy. Ơ nhưng mà tặng vung lại không tặng xoong thì tôi dùng vung để làm gì?
Tiếp thị:     Bác đừng coi thường, chứ những vung này rất là có giá trị, nếu bác có những cái xoong hỏng, thì đây sẽ là vung thay thế.
Bà già:       Nhà tôI dùng cẩn thận lắm, làm sao mà hỏng được.
Tiếp thị:     vâng, cháu chỉ biết tiếp thị, còn việc sử dụng là tuỳ gia đình ạ.
Bà già:       Chán thật.
Tiếp thị:     Bác không nên chán, cháu đã có giải pháp. Bác hãy tiếp tục dùng xoong nồi của công ty cháu. Bác đã có vung rồi, nay bác chỉ cần mua nồi là xong.
Bà già:       Hay, thế mà tôi không nghĩ ra. Bán cho tôi bộ nồi vậy.
Tiêp thị:     Vâng, có ngay. Bộ nồi có hiệu Thần Bếp đây ạ. Cháu có cần nói qua công dụng không ạ?
Bà già:       Khỏi. Bộ này ở ngoài bán năm trăm, nay không vung chắc nửa tiền thôi nhỉ?
Tiếp thị:     Không ạ. Kính thưa bác, hàng của chúng cháu là hàng đặc biệt, bác ít khi thấy ở ngoài. Chính vì nó đặc biệt nên khó bán, vì thế chúng cháu phải đến từng hộ để tiếp thị. Bộ nồi này là nồi đa dụng, nên giá của nó là một triệu sáu. Nhưng vì bác đã được khuyến mãi vung, nên bác chỉ còn phải trả sáu trăm. Bác thấy ý nghĩa của việc rút thăm trúng thưởng chưa ạ? Bác đã tiết kiệm được hẳn một triệu cơ đấy.
Bà già:       Kinh khủng thật. Bộ nồi này oách đến thế cơ à?
Tiếp thị:     Vâng ạ.
Bà già:       Tôi mua rẻ được một triệu cơ à?
Tiếp thị:     Vâng. Và ngày hôm nay, cháu nghĩ là một ngày may mắn của bác. Đầu tiên, bác được sở hưu một bộ ấm chén cực kỳ độc đáo, có giá trị khảo cổ , chết, cháu nhầm, có giá trị về mỹ thuật, rồi bác lại được một bộ nồi chất lượng đảm bảo trên khắp châu Phi mà lại được khuyến mãi vung. Chúc mừng bác.
Bà già:       Hay thật. Này, bác trả tiền cháu bộ nồi.
Tiếp thị:     (nhận tiền) Chúc mừng bác.
Bà già:       Hôm nay đỏ thật, bác phải mời cháu chai bia mới được (đứng lên).
Tiếp thị:     (hát) Bác đừng đi..xin bác đừng đi, vội, cháu quên chưa tặng bác quà khuyến mại của công ty. Khi bác mua bộ xoong, bác sẽ được khuyếm mại, nói nôm na là được tặng,một cái mở nút chai bằng thép đang rỉ.
Bà già:       Cái gì?
Tiếp thị:     Dạ, cháu quên, bằng thép không rỉ. Đây, bác hãy bật bia bằng quà tặng này, bác sẽ thấy cuộc sống quả là đang lung linh lung linh, ba ngọn nến lung linh.
Bà già đi vào.
Tiếp thị ngồi rung đùi huýt sáo.
Rồi tiếp thị nhìn quanh.
Tiếp thị vớ lấy cái điện thoại PDA mới, cho ngay vào túi.
Rồi nhìn thấy cái điều khiển, cũng cho nốt vào túi.
Tiếp thị:     (đứng lên) Bác ơi, công ty đang gọi, cháu phải về gấp, hẹn bác khi khác nhé (xách túi, chạy nhanh ra khỏi nhà).
Bà già đi ra.
Bà già:       Thằng bé đến là khổ. Mà nó cũng nhiệt tình lắm cơ. Xem nào, hôm nay mình mua hàng cũng tốt đấy chứ. Bộ ấm này công nhận hàng xịn, càng nhìn càng đẹp, mà nó đẹp kiểu gì mà lạ thế, mình chưa thấy đẹp nhưng lại cảm giác là nó đẹp. Sướng nhất là mua bộ nồi xịn,  chữ loằng ngoằng thế này mà lại chỉ có sáu trăm bạc.
Cô gái con bà già vào.
Cô gái:       Con chào mẹ.
Bà già:       Về sớm thế hả con?
Cô gái:       Hôm nay con hẹn bạn trai đến nhà mình chơi , nên về sớm để sửa soạn.
Bà già:       Thế con có mời nó ăn cơm không?
Cô gái:       Có chứ. Con đã mua đồ ăn rồi đây này.
Bà già:       Tốt, mẹ con mình khai trương nồi xịn, sau đó cho nó uống trà bằng ấm xịn.
Cô gái:       Nhà mình bao nhiêu nồi, mẹ lại mua thêm làm gì?
Bà già:       Không, đây là đồ xịn, mẹ được khuyến maị vung, chỉ mua nồi thôi. Nồi này triệu sáu, mẹ được khuyến mại vung nên chỉ phải trả sáu trăm thôi. Con nhìn này, chữ Arập còn chi chít đây cơ mà.
Cô gái:       Nồi này giống nồi bán ở chợ góc đường lắm.
Bà già:       Con nói lạ . Cậu tiếp thị nói là đồ xịn đấy.
Cô gái cúi xuống, bóc nhãn ra, hiện ra chữ Tàu.
Cô gái:       Mẹ nhìn mà xem, đồ Tàu đây này.
Bà già:       Hả? Hoá ra mẹ bị lừa à?
Cô gái:       Con đã bảo mẹ rồi, cứ ra cửa hàng lớn mà mua.
Bà già:       Nhưng cửa hàng lớn lấy đâu ra đồ xịn như thế?
Cô gái:       Nồi này mà mẹ bảo xịn?
Bà già:       Không bao giờ, mẹ nói bộ trà này cơ. Quý lắm con ạ, hiếm lắm con ạ.
Cô gái:       (cười) Vâng, quý lắm, mẹ sang Bát Tràng thì có mà đầy nhan nhản.
Bà già:       Thế là mẹ bị lừa à? Không, mẹ nhìn anh nhân viên ấy thật thà lắm con ạ. Anh ấy còn có thẻ tiếp thị viên cao cấp cơ mà.
Cô gái:       Ai phong cho họ cái danh ấy. Thôi nhé, coi như mẹ dại một lần, nhưng lần sau đừng mua đồ gì, mà tốt nhất là đừng cho họ vào nhà nhé.
Bà già:       Mẹ xin lỗi. Mẹ sẽ cẩn thận hơn .Mà này, mẹ mua cho con điện thoại mà con thích rồi đấy.
Cô gái:       Đâu hả mẹ? Trời, mẹ thật là tuyệt.
Bà già:       Trên cái bàn nhỏ kia con ạ.
Cô gái lao đến tìm kiếm.
Cô gái:       Đâu hả mẹ?
Bà già:       Mẹ đặt trên bàn mà con?
Cô gái:       Không có. Hay mẹ để quên ở đâu?
Bà già:       Thôi chết rồi, thằng tiếp thị! Tiếp thị ơi là tiếp thị!
Cô gái:       Mẹ thấy chưa, thật là tai hại.
 
 
 

Lượt truy cập : 43.538

Trong tháng : 150

Trong tuần : 150

Truy cập trong ngày : 8

Đang online : 2

 
 
© 2013 HKMedia
Công ty Cổ phần Công nghệ
tai camera360tải iwinGame candy crush Truyền thông Đa phương tiện HK (HK Media)
VPGD: Số 9, ngõ 75 phố vĩnh phúc, phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại: 043.247.4279 | Fax: 043.247.4288
Website: www.chokich.vn | www.hkmedia.vn/chokich
Email: info@hkmedia.vn
 

Designed by Web123.vn™