Đang thực hiện
Tên đăng nhập
Mật khẩu
 
Quên mật khẩu?
Tags được quan tâm

TOÀN ĐÀN ÔNG

 
KỊCH NGẮN
 
 
TOÀN ĐÀN ÔNG
TRẦN KIM KHÔI
 
 
NHÂN VẬT:
1/ ÔNG BÀNH: 60 TUỔI – CHỦ TIỆM VÀNG.
2/ ÔNG NGỰ:     50 TUỔI – XE ÔM.
3/ CÔNG:            35 TUỔI – LÀ CON NGHIỆM NHIỄM HIV.
4/ PHƯỚC:         24 TUỔI – VỪA TU NGHIỆP VỀ NƯỚC.
5/ TRÌNH:            25 TUỔI – KẺ SI TÌNH.  
6/ THOA:            23 TUỔI – TÌNH NGUYỆN VIÊN.  
 
 
 
Trước cửa phòng một bệnh viện, Trình cầm hoa, nhìn qua một lượt qua danh sách  bệnh nhân ghi trên bảng rồi tự tin đẩy cửa bước vào trong. Vừa vào trong, bất ngờ Trình hốt hoảng chạy ra với gương mặt thất thần.
TRÌNH:      Không! Đó không phải là Mai cách đây một năm. Càng không phải là Mai chân dài xinh đẹp có rất nhiều đàn ông con trai trồng cây si, trong đó có mình… Tuyệt đối không! Chắc chắn  Mai đang ở một phòng khác.
Trình chạy đi thì vấp phải một người đàn ông khoảng 60 tuổi – ÔNG BÀNH – trên người đeo đầy vàng.
Ô. BÀNH:  Cướp! Ăn cướp!
TRÌNH:      Ông bảo ai ăn cướp? Người đứng đắn, đàng hoàng như tôi mà là cướp sao?
Ô. BÀNH:  Thời buổi này, lưu manh giả danh trí thức, thiếu gì… Đứng đắn, đàng hoàng như có vẻ thiếu lịch sự… Bộ ma đuổi chú em hay sao mà mặt hốt hoảng, thất thần, chạy bổ nhào vào anh thế kia?
TRÌNH:      Xin lỗi chú! Con không cố ý! Chú có sao không?
Ô. BÀNH:  Chú? Đúng là chú em có  mắt nhưng để quên hai con ngươi ở nhà, lúc nảy thì không nhìn thấy anh, dù trên người anh toàn một màu vàng sáng rực; bây giờ không nhìn ra sự trẻ trung của anh trong khi anh chỉ mới sáu mươi…bốn! Nhiều em mười tám, hai mươi vẫn gọi bằng anh ngọt như kẹo mạch nha đấy…  
TRÌNH:      (Một mình) Sao vẫn còn nhiều “chú” muốn xưng “anh” thế không biết! Để lừa dối bản thân chăng? (Với ông Bành) Dạ, em xin lỗi… chú! À không, em xin lỗi anh!
Ô. BÀNH:  Này, chú em tỏ mắt, có thấy trước cửa phòng nào có ghi tên bệnh nhân Lê Mai không? Anh đi lòng vòng hơn nửa giờ rồi nhưng mãi tìm không ra. Tiệm vàng anh mới đóng cửa một lúc mà khách đã gọi í ới!
TRÌNH:      Ông… À không… Anh là gì của Lê Mai?
Ô. BÀNH:  Chú em hỏi làm gì? Mà chẳng giấu gì chú em, mình với em ấy quan hệ theo kiểu đại gia chân dài thôi… Mới nhận được tin em ấy ngã bệnh nằm viện, anh mang một ít vàng đến thăm. Đây… đây… đây nữa… (Chỉ vàng trên người) Vàng khè! Em Mai thích lấy chỗ vàng nào, anh chiều chỗ ấy!
TRÌNH:      Cho em tò mò thêm chút nữa, nghĩa là anh với Mai đã từng…?
Ô. BÀNH:  Nói thẳng ra là quan hệ chứ gì? Thường xuyên liên tục… Cầm vàng chớ để vàng rơi/ Không chơi thì phí một đời phong lưu. Sao? Có chỉ dùm phòng em Lê Mai được không?
TRÌNH:      Trong phòng này có một Lê  Mai, nhưng anh đừng ngạc nhiên nếu đó không phải là Lê Mai!
Ô. BÀNH:  Mai mai, đào đào, chú em nói gì, anh đây chẳng hiểu! Tóm lại trước cửa phòng này có tên em Lê Mai, đúng không? Anh chỉ cần nhìn cặp đùi là biết Mai hay đào rồi. Chú em yên  tâm!
TRÌNH:      (Một mình) Không lẽ nào đó chính là Lê Mai? Sau một năm không gặp, cô ấy tàn tạ, gầy nhom như cây gỗ mục thế sao? Lại còn quan hệ theo kiểu đại gia chân dài nữa…  Không lẽ Mai đã thay đổi? Mình phải vào nhìn kỹ lại mới được…
Ô. BÀNH:  (Vào phòng thì bật ngửa chạy ra.) Trời ơi! Kinh khủng quá!
TRÌNH:      Đó có phải Lê Mai anh cần tìm?
Ô. BÀNH:  Không… Mà phải… Trời ơi! Kinh khủng! Nhưng sao khuôn mặt em ấy bây giờ cứ như cái đầu lâu đi động?
TRÌNH:      Không nói được câu nào, sao anh biết đấy là cổ?
Ô. BÀNH:  Trên mũi em ấy còn gắn một vòng vàng nhỏ do chính tay anh làm. Anh vừa vào thì cặp mắt lồi của em ấy mở ra trừng trừng nhìn anh, như thể anh chính là con vi rút gây bệnh cho cổ…  
TRÌNH:      Em cũng không tin vào mắt mình, mặc dù cổ là bạn học thời phổ thông của em! Em đã trồng cây si cổ được năm năm… Thú thật, em yêu cổ không vì sắc đẹp bên ngoài mà vì cổ là một người rất yêu thơ, giống em. Mà này, anh nghĩ cổ bị bệnh gì mà thay hình đổi dạng đến thế?
Ô. BÀNH:  Có khi nào?
TRÌNH:      Ý anh là…?
Ô. BÀNH: Không thể như thế được…Không thể nào…
TRÌNH:      Anh lảm nhảm gì thế?  
Ô. BÀNH:  Theo như hiểu biết của anh, có thể Lê Mai đã bị… bị…
                   Công - ốm nhom, mang theo một ca-men thức ăn vào.
CÔNG:      …Bị Si-da!
CẢ HAI:     Sao?
CÔNG:      AIDS giai đoạn cuối! Một già thừa tiền, một trẻ yêu thơ, nhưng toàn là những tên gà mờ…
                   Trình mở cửa phòng chạy vào trong.
                   Ông Bành ôm đầu ngồi xuống.
Ô. BÀNH:  AIDS… Chết… Hết!
CÔNG:      Làm gì mà mồ hôi tuôn ra như thác thế? Ông đã lên giường với Mai bao nhiêu lần, tốn bao nhiêu vàng rồi?
Ô. BÀNH:  Không nhớ nổi! Chỉ biết rằng, mỗi lần gần em, lúc nào mình cũng được lên tiên!
CÔNG:      Thế chuẩn bị tinh thần xuống địa ngục đi là vừa!
Ô. BÀNH:  Không! Không thể như thế. Tao không muốn chết… Tao không muốn…
CÔNG:      Im! Đây là nhà ông sao mà ông la như heo bị chọc tiết thế? Có sức chơi có sức chịu, la nổi gì!
TRÌNH:      (Từ phòng lui ra) Anh… anh là ai?
CÔNG:      Là người thân duy nhất chăm sóc Mai lúc này…  Vì tao không sợ nhiễm bệnh!
TRÌNH:      Nghĩa là anh cũng đã mang bệnh?  
CÔNG:      Đúng! Nhiễm bằng đường này… (Làm dấu chích ma túy) Và tao muốn tất cả mọi người còn lại đều nhiễm bệnh như tao…
TRÌNH:      Vì thế mà mày gây bệnh cho Mai, đúng không kẻ giết người? (Xô Công. Công yếu ớt nên ngã nhào)
CÔNG:      Đừng tưởng là mày thánh thiện… Nếu trong người mày cũng có con vi-rút này thì mày cũng sẽ tìm cách trả thù người, trả thù đời, như tao, như Mai, hiểu chưa?
TRÌNH:      Nhưng mày làm thế thì được gì? Rồi sẽ có biết bao nhiêu người bị nhiễm như mày, như Mai; rồi vợ con họ, cha mẹ họ, gia đình họ, rồi cả xã hội này phải thêm gánh nặng vì sự thù hằn cá nhân này…
CÔNG:      Đừng có lên giọng dạy đời thằng đạo đức giả… Chỉ khi nào mày bị bệnh, mày mới hiểu cảm giác của tao, của Mai và của những người mang bệnh mà thôi… Không tin mày hỏi ông này thì biết! (Với ông Bành) Nếu ông bị Mai lây bệnh, mà “nếu” gì nữa, chắc chắn rồi, ông có muốn trả thù một cô gái khác không? Hay là không đủ sức để trả thù? Nào, ta cùng đứng lên!… Làm gì mà run như cầy sấy thế? Yên tâm! Với số tuổi mà ông đang có, có khi ông sẽ chết trước “giai đoạn cuối” như em Lê Mai của chúng ta!
Ô. BÀNH:  Đừng nói nữa! Tao không muốn nghe từ “giai đoạn cuối”, nó mới kinh khủng làm sao!
CÔNG:      Sao? Ông trâu già khoái gặm cỏ non sợ à…? Tôi nói cho ông biết, không chỉ mình ông, thằng  đạo đức giả này (chỉ Trình) bị em Mai lây căn bệnh thế kỷ này đâu… Còn có rất, rất nhiều những tên háo  sắc, ham chơi, mê gái đẹp bị em Mai cho ăn quả cầu gai tất…
TRÌNH:      Tao tin Mai đang có bệnh… Nhưng tao không tin một người  trước đã từng yêu thơ, trong sáng như Mai lại mất nhân tính, đi reo rắc cái chết như thế!
CÔNG:      Mày sai rồi. Nó càng trong sáng thì nó càng hận đời. Vì cuộc đời đã lấy đi sự trong sáng của nó…Trước nó sống trong một gia đình hạnh phúc, nhưng rồi bố mẹ nó ly dị, rồi thì nó hận bố mẹ, rồi chán đời… và tao đã lấy lại thăng bằng cho nó bằng cách cho nó chơi ma túy… như mình…
TRÌNH:      Quân khốn nạn!
CÔNG:      Tao khốn nạn… Nhưng giờ chỉ có một mình thằng khốn nạn đang chăm sóc Lê Mai… Hai người nhận được tin nhắn của Mai qua điện thoại, đúng không? Là tôi nhắn đó vì  Mai có còn đủ sức đâu…? Nói để hai người hiểu, danh bạ của Mai lưu toàn số của đàn ông… Để làm gì? Trả thù… 
TRÌNH:      Thế bố mẹ Mai có biết việc này?
CÔNG:      Lúc đầu Mai không cho nhắn, vì có nhắn, Mai biết họ cũng sẽ không tới… Nhưng sau khi thuyết phục rồi Mai cũng nhắn, đúng là bố Mai không đến vì ông ta là một người có uy tín trong xã hội, sợ mất mặt! Còn mẹ đến vào lúc nửa đêm, nhưng cũng về luôn trong đêm… Tất cả đều sợ mất cái bộ mặt mà họ đang mang. Chỉ có những người đã nhiễm như chúng ta mới không bị mất mặt, mới chường mặt ra để chăm sóc cho nhau…
 
TRÌNH:      Chính sự kỳ thị của những người thân khiến cho những người như Mai ra đi nhanh hơn. Và có lẽ cũng chính sự kỳ thị, xa lánh, lạnh nhạt đó mà Mai càng hận con người, càng quyết tâm trả thù hơn…
CÔNG:      Chưa có, chưa hiểu đâu. Có đi rồi biết! Cháo nguội rồi, tao vào đút cháo cho Mai đây… Hai người vào không?
TRÌNH:      Đợi tôi với!  
Ô. BÀNH:  Không! Cho tôi nói chuyện với chú em này một chút! (Công mở cửa vào. Ông Bành nói với Trình) Chú em, giúp anh một việc được không?
TRÌNH:      Tìm chỗ xét nghiệm cho anh?
Ô. BÀNH:  Ừ! Biết đâu con vi rút ghê người đó nó chê người già… Còn nước còn tát… Còn khám thì vẫn còn hy vọng!
                   Trình và ông Bành chưa ra thì có ông Ngự - xe ôm khoảng 45 tuổi  với quần áo tóc tai sộc sệch vừa ăn bánh mì, vừa mang theo một ít hoa quả vào.
NGỰ:         Cho hỏi phòng chăm sóc dành cho bệnh nhân đặc biệt?
TRÌNH:      Trước mặt chú đó! Mà chú cũng đi thăm em Lê Mai?
NGỰ:         Ừ, Mai… Tôi chỉ biết cổ tên Mai… Cao khoảng một mét bảy, tóc dài… chấm vai và nhuộm hai-lai.
Ô. BÀNH:  Rồi, có thêm một tên nữa sắp “đây” (die).
NGỰ:         Không biết Mai bị bệnh gì mà phải cấp cứu ở phòng chăm sóc đặc biệt… Tội nghiệp con nhỏ, tối nào đi làm tôi cũng chở đi… Làm gì không biết, mà hai, ba giờ sáng mới về… Tôi hỏi mà nó không nói… Nó chỉ cười… Mà mỗi lần nó cười, tôi lại muốn giảm cho nó mười ngàn xe ôm, vì nụ cười của nó đẹp quá, cứ như con gái tôi ở nhà khi được tôi cho quà.
TRÌNH:      Chú không biết Mai làm nghề gì thật ư?
NGỰ:         Sao cậu lại hỏi thế? Hay là Mai… làm đĩ? Đẹp mà làm đĩ thì phí quá… Mai phải làm hoa hậu mới đúng!
TRÌNH:      Không phải làm đĩ mà đi trả thù đời…
NGỰ:         Tôi làm nghề xe ôm, trình độ thấp, hiểu biết thấp, nhưng tôi cũng biết được là trong nước mình, làm gì có nghề trả thù đời.
Ô. BÀNH:  Là em ấy bị Si-da, em ấy muốn đem căn bệnh của mình gieo rắc cho nhiều người đàn ông khác, đó gọi là trả thù, hiểu chưa thằng hiểu biết thấp!
NGỰ:         Mai bị Si-da? (Làm rơi bịch cam trên tay)
TRÌNH:      Chú có…?
NGỰ:         Không không! Tôi chỉ đưa em ấy đi, rồi đưa em ấy về, có sao được mà có!
TRÌNH:      Cháu chỉ hỏi chú có biết Si-da là gì không, sao chú cuống lên thế?
NGỰ:         Si-da là bệnh thế kỷ, là quả cầu gai, là mẹ truyền sang con, là tiêm ma túy… Ngồi đợi khách bên cái loa phường, dạo này họ hay tuyên truyền về Si-da nên tôi thuộc…
Ô. BÀNH:  Còn một con đường lây nhiễm nữa đó mà ông quên, đó là lây qua đường tình dục.
NGỰ:         Nhưng tôi đã làm gì đâu mà lây… Thôi, tôi vào thăm nó đây, nói chuyện với những người hiểu biết, nhứt đầu quá! (Mở cửa bệnh viện vào)
Ô. BÀNH:  Chú em có tin thằng cha kia ngủ với em Mai chưa?
TRÌNH:      Không biết! Nhưng nếu ông ta có ngủ với Mai thật thì tất cả những người đàn ông quen biết Mai đều dính AIDS. Có lẽ Mai đã thù con người đến tận xương tủy!
Ô. BÀNH:  Chú em đừng nói thế, anh vẫn chưa khám mà…  ? Còn nước còn tát… Còn khám thì vẫn còn hy vọng! Hay… hay là không khám nữa, để vậy cho tâm lý nhẹ nhàng, vui chơi thỏa mái, nếu có bị thì cũng sống lâu hơn…
TRÌNH:      Dạ! Người bị bệnh này nếu sống với tâm lý nhẹ nhàng, làm việc vui vẻ, sinh hoạt điều độ thì sẽ sống lâu hơn những người suốt ngày căng thẳng, sợ hãi, lo lắng, muốn tìm cách trả thù… Nói thì nói thế, nhưng em nghĩ anh nên đi khám để bác sỹ đưa ra lời khuyên nên sống chung, sinh hoạt chung với những người thân như thế nào.
Ô. BÀNH:  Hỏi thật, cậu đã “ấy” em Mai chưa, sao vẫn còn tỉnh táo quá vậy?
TRÌNH:      Cũng như bao chàng trai khác, em trồng cây si Mai. Cách đây một năm, có lẽ cô ấy đã mắc bệnh rồi, trong một lần đi xa về, cô ấy rủ em đi cà phê rồi rủ em vào khách sạn… Em cương quyết nói không, vì em chỉ yêu cô ấy bằng tình yêu trong sáng… Em nhớ lúc đó em có làm tặng cô ấy một bài thơ: Nắng qua thềm, nắng buồn trong mắt/ Mây qua thềm, mây nhuộm màu da/ Hoa bên thềm, nhìn hoa ngơ ngẫn/ Em bên thềm, ngắm trời tương tư/ Gió qua thềm gió đòi hong tóc/ Trăng qua thềm trăng gặp vầng trăng/ Xuân bên thềm hạ đông tơ rối/ Em bên thềm mơ mộng đôi mươi… Từ đó đến giờ, không biết thấy em quá trong sáng hay biết không thể trả thù đời người như em được nên cô ấy không liên lạc nữa…
Ô. BÀNH:  Thế mà em vẫn si tình cô ấy? Mỡ đưa tới miệng mèo còn chê như em thật hiếm thấy!
                   Từ bên trong, Công dìu ông Ngự bị ngất xỉu ra.
CÔNG:      Gọi dùm cấp cứu!
TRÌNH:      Ổng làm sao thế?
CÔNG:      Ổng vào tặng cam rồi gồng mình lên nói chuyện với Mai được một lúc, khi xác định chính xác Mai bị AIDS giai đoạn cuối thì ổng ngã quỵ xuống, ngất xỉu.
Ô. BÀNH:  Không lẽ ổng cũng từng lên giường với Mai?
NGỰ:         (Nói phèo phào) Giường đâu mà giường. Đêm đó tôi chở Mai về, Mai than đói bụng, hỏi có gì ăn không? Tôi nói còn nửa ổ bánh mì ăn dở. Mai nói nhường lại được không? Tôi nói không được vì ăn cái này tôi mới đủ sức làm luôn đêm, hơn nữa lúc đó mua bánh mì cũng khó. Rồi Mai kéo tôi vào hẻm tối, tưởng trao đổi chuyện gì, ai ngờ Mai đè tôi xuống, thế là chuyện gì đến cũng đến, nửa ổ bánh mì thuộc về Mai… Nhưng nguyên một quả cầu gai thuộc về tôi… Làm việc đó xong, tôi cũng áy náy với Mai, với vợ, với con mình lắm! Nhưng đúng là tôi không thể vượt qua được sự cám dỗ, sức hấp dẫn của Mai!
Ô. BÀNH:  Thanh minh thanh nga làm gì? Quan hệ bừa bãi thì dính chưởng thôi! Ông mất có nửa ổ bánh mì cũng được ngủ với người đẹp, tôi mất mấy cây vàng mới được ngủ với người đẹp, thế thì ông sướng hơn tôi rồi, còn than thở nổi gì!
                   Thoa – Nữ tình nguyện viên vào.
THOA:       Ở đây ai vừa kêu cứu?
CÔNG:      Tôi… Nhưng xin lỗi cô, ông này đã tỉnh lại rồi!
THOA:       Ngoài bác sỹ chuyên khoa ra, tôi là người tình nguyện phụ trách phòng chăm sóc đặc biệt này…  Có gì thì xin mọi người cứ gọi! (Ra)
 NGỰ:        Có ai ở đây tình nguyện đưa tôi về dùm? Tôi sợ mình không thể lái xe nổi nữa…
Ô. BÀNH:  Dù gì tôi với ông cũng cùng cảnh ngộ, tôi sẽ kêu taxi cho ông về…
CÔNG:      Hai người chuẩn bị tinh thần đối diện với căng bệnh này đi là vừa…
CẢ HAI:     Hiểu rồi!
Ô. BÀNH:  Chú em chăm sóc cho cô ấy dùm… (Lấy ra vài chỉ vàng đưa cho Công) Cũng may mình già rồi, trả giá như vậy cũng được… Những người trẻ mà dính vào em Lê Mai thì tội nghiệp họ quá!
NGỰ:         Hình ảnh người cha gương mẫu chạy xe ôm nuôi mấy đứa con ăn học đại học được phường vừa tặng bằng khen bây giờ bị xóa sạch… Chỉ một phút ngu dại, lầm lỡ… Ôi! Cái giá này đối với tôi nó quá đắt các người ơi! Vợ con tôi, hàng xóm tôi, họ hàng tôi, rồi xã hội này sẽ coi tôi ra gì… Ngày nào tôi cũng nghe tuyên truyền về HIV mà tôi vẫn bị là sao… Tôi thấy khó thở quá… Tôi chết mất!
TRÌNH:      Đừng bi quan quá như thế! Những người mang mầm bệnh này mà bi quan rồi thì sẽ xảy ra nhiều bi kịch, như em Mai, như anh này (chỉ Công), suốt ngày họ chỉ muốn đi trả thù đời… Bệnh sẽ chồng thêm bệnh… Nỗi hận đời mình có thể vơi đi trong chốc lát, nhưng oán hận trong lòng nhiều người khác lại chất cao thêm…
CÔNG:      Mày cũng nằm trong danh bạ toàn đàn ông của Mai mà lên giọng đạo đức giả hả mày?
TRÌNH:      Vì tao yêu Mai, nên tao giữ gìn cho Mai… Chứ không như những người này, họ không yêu, nên họ làm bậy, quan hệ bừa bãi, mày hiểu nghe rõ chưa!
                   Phước – một người trẻ có gương mặt thư sinh vừa vào vừa nói chuyện điện thoại.
PHƯỚC:   Vâng, con đang đến thăm cô ấy đây mẹ à! Nhất định khi cô ấy lành bệnh, con sẽ đưa cô ấy về ra mắt mẹ! Họ yêu con lắm mẹ à… Biết con là con một, nối dõi truyền thống gia đình, lại mới đi tu nghiệp ở nước ngoài về nên họ tin tưởng lắm… Vâng! Cô ấy ngoan lắm! Chiều con hết mức! (Quay sang thấy mọi người đang nhìn mình thì thôi nói chuyện) Mọi người sao lom lom nhìn em thế?
TẤT CẢ:    Không phải cậu đang tìm Lê Mai đó chứ?
PHƯỚC:   Sao mọi người lại hỏi thế?
TRÌNH:      Chúng tôi nghe nói cậu là con một, mới đi tu nghiệp về nên lo cho cậu.
PHƯỚC:   Sao lại phải lo cho em? Mọi người có biết em là ai đâu?
CÔNG:      Chúng tôi không biết cậu là ai, nhưng sợ cậu là bạn của Lê Mai.
PHƯỚC:   Mọi người nói gì em không hiểu gì hết…
TẤT CẢ:    Có đúng cậu là bạn của Lê Mai không?
PHƯỚC:   Không! Em đang tìm một người bạn tên là Hoa Mơ! (Mọi người thở phào nhẹ nhõm) Gì mà mọi người ở đây có vẻ căng thẳng thế? Cô Lê Mai bị làm sao hả mọi người?
TRÌNH:      Không! Không có gì… Em đi tìm Hoa Mơ của em đi…
PHƯỚC:   Cảm ơn các anh! Em đi đây… (Ra khuất)
TRÌNH:      Nếu mà cậu thanh niên này mà bị trả thù, nhiễm HIV, có phải đó là sự mất mác quá lớn cho bản thân cậu, cho gia đình cậu, và nói rộng ra là cho xã hội, đất nước này vì những người đi tu nghiệp ở nước ngoài, có chí hướng về lại Việt Nam phát triển đang rất cần cho đất nước.
CÔNG:      Nói thì hay lắm! Nhưng khi nhiễm rồi thì các người mới hiểu! Trước đây, tôi đã có một người vợ mà mình rất mực yêu thương, nhưng khi nó biết tôi nhiễm bệnh này, nó lẳng lặng bỏ theo người đàn ông khác… Dù tôi đã van xin hết lời, thuyết phục hết lời, nói với nó rằng, khi yêu thương nhau, mình có thể dùng bao cao su để tránh việc lây nhiễm căn bệnh này và những căn bệnh khác. Tôi thuyết phục nó tất cả những vật dụng sinh hoạt cá nhân mình sẽ dùng riêng để an toàn nhưng nó chỉ  nói một câu khiến tôi hận nó suốt đời là sống với con bệnh, trước sau gì cũng bệnh, cách tốt nhất  là chia tay sớm. Nhưng sự thật đâu phải như thế, rất rất nhiều người đang sống chung với những con bệnh nếu biết cách phòng trách lây nhiễm thì  có vấn đề gì đâu… Đúng không? Đúng không? Đúng không?
Ô. BÀNH:  Có nghe những lời này, thì tôi mới hiểu phần nào nỗi lòng của những người nhiễm HIV như cậu, luôn mang tâm trạng mặc cảm, tự ti vì luôn bị cái nhìn của người khác xa lánh, hắt hủi… Lúc nảy đau đớn thì tôi đã hận những người như cậu đã mang đến căn bệnh cho mình, còn bây giờ, tôi tự thấy hổ thẹn với chính lối sống của mình, nói như dân gian vẫn thường nói, già mà không nên nết hay già mà ham… Bài học này dù quá đắt nhưng là một kết cục hợp lý!
NGỰ:         Đúng! Quá đắt! Nhưng trước tiên phải tự trách mình… Này, mấy ông, bây giờ chúng ta đã là người “một nhà” rồi thì phải có trách nhiệm với người sắp ra đi chứ?  Nghĩa tử là nghĩa tận… Chúng ta hãy vào thăm và nói chuyện với Mai một lúc… Nếu được, mọi người hãy chia nhau ra, thay phiên chú này chăm sóc cho cô ấy. Chúng ta sẽ tha thứ cho Mai, nhưng không bao giờ tha thứ cho hành động tội lỗi của chúng ta, đúng không nào?
                   Mọi người nhìn nhau rồi mở cửa phòng bệnh viện vào trong.
                   Thoa dẫn Phước vào.
THOA:       (Cầm tấm hình của Lê Mai) Đây là cô Lê Mai chứ không phải Hoa Mơ… Dù thân hình cổ đã thay đổi nhưng nhìn vào mắt cổ là tôi biết!
PHƯỚC:   Không lẽ cô ấy nói dối tôi? Từ khi về nước, rồi quen cổ hơn bốn tháng nay, cổ luôn mang lại cho tôi niềm tin tuyệt đối… 
THOA:       Nếu không tin thì anh vào trong xem thử… Nhưng tôi chắc chắn người trong hình này là Lê Mai.
PHƯỚC:   Cảm ơn cô tình nguyện viên đã  tận tình giúp đỡ…
THOA:       Đi! Tôi đưa anh vào!(Phước và Thoa cùng  vào.)
OFF THOA:        Cô Hoa Mơ, người anh muốn tìm đây!
OFF PHƯỚC:    Đúng là Hoa Mơ rồi, nhưng sao cổ  lại ra nông nổi này.
OFF THOA:        Vì cổ đã nhiễm AIDS giai đoạn cuối.(Nghe tiếng đổ vỡ và tiếng nháo nhào bên trong)
OFF PHƯỚC:    Tại sao em lại lừa tôi. Tôi giết em (Mọi người kéo Phước ra)
TRÌNH:      Cậu điên rồi sao? Sao đi bóp cổ cô ấy?
PHƯỚC:   Giết! Giết hết! Đồ quỷ cái… Đồ lừa đảo… Đồ giết người…Các người thả tôi ra, không tôi cũng sẽ giết các người đấy. Nhanh lên…
                   Như một con mãnh thú bị bắn trọng thương, Phước dùng hết sức quật ngã những người đang ôm mình… Phước chạy vào trong như tiếp tục có ý định giết chết Lê Mai vì cơn tức giận của mình.
TẤT CẢ:    Giữ cậu ta lại!
THOA:       (Một tay cầm kéo. Một tay cầm kiêm tiêm, hét to) Đứng lại! Tôi bảo  anh đứng lại nếu như anh không muốn cây kéo và múi kiêm này xuyên qua người mình.
PHƯỚC:   Cô đừng tưởng tôi sợ cô! Tôi đã mất tất cả với con quỷ đó rồi… Tôi không còn sợ gì nữa… Không thiết gì nữa…
THOA:       Thế anh tưởng tôi thiết à? Tôi cũng đã từng bị người khác lây nhiễm HIV như anh, từng đau đớn, quằn quại, vật vả như anh, đã từng không thiết sống như anh, từng rủa đời như anh, bao nhiêu đó thứ, liệu tôi còn thiết sống nữa không?
PHƯỚC:   Chuyện này không liên quan tới cô. Cô tránh ra, tôi muốn trả thù!
THOA:       Vì người ta muốn trả thù, nên anh đang có nguy cơ nhiễm căn bệnh này… Giờ anh muốn bao nhiêu người khác cũng đau  khổ như anh thì anh mới yên lòng, hả dạ hay sao? Thù hằn chất chồng thù hằn thì anh được gì chứ? Hình như anh đi học ở Tây về, quen lối sống của Tây rồi, nên yêu người ta có mấy tháng mà đã ngủ với người ta rồi. Sao anh không biết giữ gìn cho người ta cũng là cho chính mình… Đây, anh nhìn anh này đi (chỉ Trình) tôi có nghe loáng thoáng câu chuyện của ảnh, vì yêu người ta mà ảnh đã giữ gìn cho họ, đó mới là tình yêu cao đẹp và chân chính theo văn hóa á Đông chứ… Anh nhìn hai chú này đi (chỉ ông Bành và Ngự), vì ăn chơi hay một phút lỗi lầm mà ra nông nổi, giờ cũng đang sống hoang mang như anh… Nhưng bây giờ họ đã nhận ra lỗi lầm của mình và biết tha thứ… Và anh hãy nhìn tôi đi… Tôi đã bị nhiễm HIV, đã từng hận đời, nhưng tôi đã cố gắng vượt qua nỗi đau ấy bằng cách quên nó đi, để rồi bây giờ tôi trở thành một tình nguyện viên chăm sóc những người như mình, rồi sau này có thể chăm sóc và tư vấn cho các anh… Tôi nói cho anh và mọi người biết, chính sự thù hằn, lúc nào cũng căng thẳng, không vui vẻ khiến cho căn bệnh này phát triển nhanh hơn và khiến cho các anh “ra đi” nhanh hơn nữa đó. Hãy nhìn Lê Mai đi thì biết!
PHƯỚC:   (Cười đau đớn) Nói thì nghe dễ lắm! Nhưng những tháng ngày sắp tới của tôi sẽ như thế nào đây? Như thế nào đây? Khi một trí thức vừa về nước, chưa cống hiến được gì đã mang trong mình căn bệnh thế kỷ?
THOA:       Mang bệnh thì đã làm sao? Anh nghĩ ai mang bệnh cũng dễ dàng buông xuôi, dễ dàng hận đời, dễ dàng muốn đi trả thù hết hay sao chứ? Anh là trí thức, nếu anh muốn trả thù thì vô cùng nguy hiểm cho xã hội… Nhưng nếu bằng trái tim yêu thương và cái đầu thông minh của mình, anh có thể chia sẻ được với nhiều người khác.
TẤT CẢ:    Cô ấy nói đúng đó anh trí thức à!
THOA:       Tôi biết anh và mọi người ở đây sẽ rất khó khăn khi vượt qua cú sốc này… Nhưng xin anh hãy biến đau thương thành hành động, những hàng động có ích cho người khác và có ích cho chính bản thân, cho căn bệnh của mình… Được không?
PHƯỚC:   Tôi không biết mình có vượt qua nổi không nữa? Xin hãy giúp tôi…
THOA:       Ở đây toàn là những người đàn ông… Người bị hại cũng có, người gây hại cũng có… Nếu chúng ta tiếp tục nghĩ tới chuyện hận thù thì sẽ còn rất nhiều người đàn ông nữa sẽ khổ đau như các anh, sẽ có rất nhiều thân phận nữa khổ đau như các anh… Có câu: tiên trách kỷ, hậu trách nhân… Việc các anh có thể mang bệnh một phần cũng do lối sống của các anh mà ra… Tương lai sẽ không đóng cửa với những người nhiễm bệnh nếu chúng ta biết dang rộng vòng tay yêu thương mọi người.
                   Nghe tiếng hét của Lê Mai bên trong, mọi người chạy vào.
TẤT CẢ:    Vào xem Lê Mai có chuyện gì thế?
OFF LÊ MAI:      Chào những người đàn ông, em sắp  đi xa rồi nên không tiếc gì một lời xin lỗi… Xin lỗi tất cả các anh! Vì hận thù mà em đã gây cho các anh bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu hoang mang. Nhưng xin các anh hãy nhìn cô tình nguyện viên ở đây mà sống. Dù mang căn bệnh thế kỷ trong người nhưng cô đã vượt lên tất cả  bằng tình yêu bao la của mình đối với con người. Cô đã là chỗ dựa tinh thần đối với những người khác chứ không như em!
OFF TẤT CẢ:     Lê Mai! Xin cô đừng đi.
OFF LÊ MAI:      Hãy nhớ lấy lời em, xin đừng gieo thêm hận thù! Vĩnh biệt! (Âm nhạc xúc động!)

Hết!



Các tác phẩm khác

Lượt truy cập : 43.540

Trong tháng : 152

Trong tuần : 152

Truy cập trong ngày : 10

Đang online : 2

 
 
© 2013 HKMedia
Công ty Cổ phần Công nghệ
tai camera360tải iwinGame candy crush Truyền thông Đa phương tiện HK (HK Media)
VPGD: Số 9, ngõ 75 phố vĩnh phúc, phường Vĩnh Phúc, Ba Đình, Hà Nội
Điện thoại: 043.247.4279 | Fax: 043.247.4288
Website: www.chokich.vn | www.hkmedia.vn/chokich
Email: info@hkmedia.vn
 

Designed by Web123.vn™